Đảng ra chủ trương,
Nhà nước xác định chính sách và tổ chức thực hiện,các tổ chức đoàn thể tham mưu
tổ chức thực hiện. Để thể chế hóa các
quan điểm, nguyên tắc của Đảng, Nhà nước ta đã ban hành Hiến pháp, các bộ luật
thể hiện nội dung về chính sách dân tộc. Trong Hiến pháp năm 1946, bản Hiến
pháp đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, đã thể hiện rõ chính sách đại
đoàn kết, quyền bình đẳng của mọi công dân, không phân biệt đối xử với bất kỳ
dân tộc nào: “Ngoài sự bình đẳng về quyền lợi, những quốc dân thiểu số được
giúp đỡ về mọi phương diện, để chóng tiến kịp trình độ chung”[1]
Hiến pháp năm 1992 của nước ta một lần nữa khẳng
định rõ chính sách đoàn kết, không phân biệt và giúp nhau giữa các dân tộc “Nhà
nước thực hiện chính sách bình đẳng, đoàn kết, tương trợ giữa các dân tộc,
nghiêm cấm mọi hành vi kỳ thị, chia rẽ dân tộc…Nhà nước thực hiện chính sách
phát triển về mọi mặt, từng bước nâng cao đời sống vật chất và tinh thần của
đồng bào dân tộc thiểu số”[2] Cụ thể hóa các
điều quy định trong hiến pháp, Quốc hội đã ban hành nhiều luật liên quan đến
quyền lợi các dân tộc thiểu số như: Luật giáo dục, Luật bảo hiểm y tế, Luật
khám bệnh, chữa bệnh, Luật người cao tuổi, Luật người khuyết tật, Luật bình
đẳng giới, Luật hôn nhân và gia đình...Nhằm cụ thể hóa các quan điểm, đường lối
của Đảng, pháp luật của Nhà nước. Chính phủ đã ban hành nhiều chính sách,
chương trình, dự án phát triển kinh tế - xã hội vùng dân tộc, thực hiện chính
sách giảm nghèo và an sinh xã hội cho đồng bào các dân tộc. Kể từ khi đổi mới đến nay, chính phủ đã ban
hành hệ thống văn bản quy phạm pháp luật về dân tộc khá đầy đủ, toàn diện trên
các lĩnh vực và phủ kín các địa bàn vùng dân tộc, miền núi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét