Rừng O Thắm là bộ phim được sản xuất vào năm 1967 để vinh danh những thanh niên xung phong làm nhiệm vụ dẫn dắt, điều phối các đoàn xe vận tải di chuyển an toàn trên tuyến lửa Trường Sơn. Ngoài ra, phim nói một chút về những nhiệm vụ rà phá bom mìn, ngụy trang, đoán đường bay của máy bay địch dựa trên kinh nghiệm để hỗ trợ việc bắn hạ… Trong phim có một phân cảnh đắt giá của phim là o Thắm bất ngờ bám vào một cửa xe, anh bộ đội lái xe nói rằng: “Ở đâu ra đây, muốn chết à? Nhiệm vụ của cô là ở dưới hầm”
O Thắm nói cương quyết: “Đồng chí nói sai rồi. Không phải chỉ có đồng chí mới biết đánh giặc. Nhiệm vụ của tôi là dẫn xe đồng chí xuống chỗ nấp”. Mặc cho bom đạn rơi, đất đá vương vãi, máy bay địch trên đầu, nhưng mặt cô gái vẫn không biến sắc, cô hướng dẫn chiếc xe vào khu vực ngụy trạng và khiến cho chiếc xe an toàn…
Cách đây đúng 55 năm, 13 chiến sĩ, thanh niên xung phong đã hy sinh dưới làn bom đạn tại Truông Bồn. Một địa danh chỉ vào khoảng 5 cây số vuông, là điểm nút giao thông quan trọng tại tuyến đường chi viện cho miền Nam nằm ở tỉnh Nghệ An. Hà Tĩnh có 10 cô gái ở Ngã ba Đồng Lộc, thì Nghệ An có 13 thanh niên xung phong ở Truông Bồn. Họ đều chưa từng cầm súng đánh giặc trực tiếp, nhưng đã hy sinh cho cuộc chiến vĩ đại của dân tộc…
Trong 13 con người hy sinh ngày hôm ấy, có những nuối tiếc khiến người ta day dứt mãi. Vào đêm trước khi họ hy sinh, một bữa tiệc nhỏ đã được tổ chức nhằm tạm biệt tiểu đội thanh niên xung phong Truông Bồn này, họ đã hoàn thành tốt nhiệm vụ trong bao nhiêu ngày tháng và mỗi người đều có những dự định riêng. Các chiến sĩ Trần Thị Doãn, Hà Thị Đang, Nguyễn Thị Phúc sẽ nhập học Trung cấp Y Hà Nội, các chiến sĩ còn lại sẽ học sư phạm, nông nghiệp và cơ khí.
Tối hôm khi họ hy sinh, có tin báo gấp rằng sẽ có đoàn quân ta di chuyển lúc rạng sáng. Các anh chị nhất trí ở lại thêm một ngày để thực hiện nhiệm vụ cuối cùng. Rồi các anh chị làm nhiệm vụ như mọi lần cho đến khi chiếc xe cuối cùng rời khỏi Truông Bồn an toàn. Thì bom đạn đột nhiên vãi xuống khiến 13/14 người hy sinh. Người sống sót duy nhất là tiểu đổi trưởng Trần Thị Thông, khi khẩu súng K44 của chị nhô lên khỏi mặt đất và được người dân ứng cứu kịp thời.
Đặc biệt, trong nhóm có anh Cao Ngọc Hòa và chị Nguyễn Thị Tâm đã yêu và đồng hành cùng nhau trong những giờ phút sinh tử ở tuyến lửa Truông Bồn này. Sáng ngày mai, anh chị sẽ trở về quê làm đám cưới. Hôm trước, gia đình hai anh chị đã gặp nhau và làm bữa cơm thân mật. Gia đình hai bên cũng đã chuẩn bị một cái lễ nhỏ, họ mong mỏi và chờ đón 2 người con trở về. Nhưng đắng cay thay, một lễ ăn hỏi lại trở thành một đám tang chung… Người dân tìm thấy thi hài của anh chị không còn nguyên vẹn, bọc thi hài của anh chị là tấm áo mới mà anh chị dùng để mặc trong đám cưới…
Khi tìm thi hài các anh các chị, người dân còn tìm thấy một lá thư đính ước, nhưng không rõ là của ai. Trong lá thư đã cháy lẹm một góc, có lời hẹn rằng sẽ gặp lại nhau vào ngày rằm tháng sau nói chuyện thưa gửi. Câu chuyện lá thư ấy, cũng như biết bao nhiêu lá thư khác, đã được viết nhưng chưa chắc đã được gửi đi… Có những lá thư chỉ mang theo những nỗi buồn trăm năm, gặm nhấm những người ở lại.
Lịch sử đã trôi qua rất mau và những dấu vết chiến tranh đã không còn hiển hiện mấy nữa…
Những chiến sĩ thanh niên xung phong, những con người ở độ tuổi còn rất trẻ, những con người với rất nhiều hoài bão và ước mơ, những con người chấp nhận những cái chết có thể đến một cách bất ngờ, những con người với thanh xuân đầy khói lửa, thanh xuân cho Tổ Quốc.
“Họ đã sống và chết
Giản dị và bình tâm”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét