Lão nói thật, cứ trông thấy cảnh người người tụ tập say sưa với ly rượu lon bia, sau đó ra về với dáng đi xiêu vẹo thì lão nghĩ, đến ngay gia đình của người ấy có khi cũng chẳng nhờ cậy được gì, chứ đừng nói đến đất nước. Ăn và uống đều cần có một trình văn hóa nhất định. Lão nói thế thôi, nếu đụng chạm vào người tử tế thì cho lão xin lỗi.
Nhưng cái tai nạn do rượu gây nên cứ xảy ra hàng ngày, kẻ thì chết ngay trên đường về nhà; kẻ thì gây án mạng cho người khác; kẻ thì làm tan cửa nát nhà, anh em giết nhau, cha con đoạt mạng nhau; có kẻ được rượu bia dẫn lối vào tới tận trại giam, nhẹ nhất thì cũng vào nơi có các bác sĩ đang phải thực hiện một ca cấp cứu. Lão nói thật, những người nát rượu là những người không có bản lĩnh, chẳng làm nên cơm cháo gì. Có khi xã hội và gia đình phải nuôi báo cô.
Lão nói thật, cứ trông thấy mấy anh choai choai đi xe gắn máy buông hai tay, rồi đi bằng một bánh, rồi lạng lách đánh võng, thì có khi gia đình cũng mất nhờ, chứ đừng nói gì đến đất nước, chẳng những thế, có khi người đầu bạc lại phải khóc kẻ đầu xanh. Mày chết thì yên cái thân mày, nhưng tội người già lắm!
Lão nói thật, lão rất không ưa những người lấn chiếm lòng lề đường để kinh doanh. Ở ngay con đường trước chung cư lão đang ở, chả thiếu gì nam thanh nữ tú, họ đẩy một cái xe trên bày trái cây, người thì bán trà sữa, kẻ lại bán “chạo thịt bò”, nhất là trúng vào ngày lễ ngày tết thì còn thêm hàng hoa tươi, hoa khô đủ cả, thôi thì hầm bà làng. Mỗi lần lão muốn qua là phải vòng xuống lòng đường, tội cái thân già lắm, hai tay lão cứ phải huơ lên để cho những xe máy, xe hơi từ xa nhìn thấy mà tránh cho lão được an toàn. Nếu có ai nói động đến thì luôn sẵn có một câu, rằng thì là “người ta nghèo nên mới phải làm thế!”. À thì ra nghèo là có quyền bất chấp luật pháp nhỉ? Mà đâu phải cứ ai nghèo cũng thế. Có biết bao nhiêu người luôn thực hành câu “đói cho sạch, rách cho thơm” đó thôi! Thế cái câu “sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật” chỉ dành cho những người tôn trọng luật pháp hay sao?
Lão nói thật, những kẻ lừa đảo không nên sống trong xã hội này. Bởi chúng ác lắm! Chúng lừa được ai là chúng lừa, bất chấp người bị lừa thuộc tầng lớp giàu hay nghèo, trẻ hay già. Già đầu như lão cũng vừa bị lừa đó. Hắn đưa lên tấm hình nói rằng đây là “Lan Nam Phi” và trồng bằng củ. Thế là lão mua mấy chục củ, khi thành cây thì đó là cây “tóc tiên” mà ở quê lão họ trồng ven lối đi cho đẹp. Lão luôn tâm niệm một câu, rằng “gieo nhân nào thì gặt quả đó” cho nên lão không buồn cho lão mà lão buồn thay cho gia đình những kẻ lừa đảo, chúng chẳng bao giờ khá lên được. Tiền “vào lỗ hà thì nó lại ra lỗ hổng” thôi.
Lão nói thật, người xưa dạy rằng, “con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo”, nhưng trong xã hội ta ngày nay, chẳng thiếu gì kẻ cứ ăn xong lại chê đất chê nước, chê trên chê dưới, chê trong chê ngoài. Có thành tựu nó cũng chê mà không có nó cũng chê. Nếu như nó chê rồi nó góp sức mình làm cho tốt lên thi lão chẳng nói làm gì, đằng này nó có mồm ăn, có mồm chê nhưng cái chân cái tay lại không chịu động đậy. Xã hội gần như phải nuôi báo cô bọn chúng nó. Thật ra nuôi con chó giữ nhà có khi lại có ích hơn đấy.
Đừng ai hỏi lão đã đóng góp được gì cho xã hội? Cái sự đóng góp của lão thì chả bằng ai, nhưng lão không phải hổ thẹn với đời. Bây giờ về già lão ngồi lão khuyên nhủ con cháu trong gia đình lão đừng làm gì phạm pháp, đồng thời lão chửi những kẻ “ăn cháo đá bát” cho xã hội này bớt đi một ít rác rưởi là lão có đóng góp rồi.
Còn ối chuyện để lão nói, nhưng thôi hãy nhớ câu, “tu thân, trị quốc, bình thiên hạ”, có tu thân thì mới làm nên việc lớn. Bây giờ lão đang vui đấy!
Hình trong bài: Nhân và quả ./.
St
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét