Những năm gần đây, để
thực hiện chiến lược "diễn biến hòa bình" chống phá cách mạng Việt
Nam, các thế lực thù địch thường sử dụng một thủ đoạn mới mang tên "bất
tuân dân sự". "Bất tuân dân sự" thể hiện tư tưởng cực đoan, vô chính
phủ, đang được lợi dụng gắn với cái gọi là xã hội dân sự để chống phá Đảng, Nhà
nước, chế độ XHCN ở Việt Nam.
Thủ đoạn chống phá dưới chiêu bài “bất tuân dân sự”
là nguồn gốc thai nghén các cuộc “cách mạng màu”, “cách mạng đường phố”, bạo
loạn lật đổ chính quyền… tạo ra những hệ quả vô cùng nghiêm trọng, khôn lường,
tác động đến sự ổn định và tình hình an ninh, trật tự của đất nước.
“Bất tuân dân sự” - một phong trào
không mới
“Bất tuân dân sự” (thực chất là chống đối chính phủ
dân sự) được nêu ra lần đầu tiên trong tập tiểu luận nhan đề “Dân sự bất hợp
tác” của Henry David Thoreau - một phạm nhân phải ngồi tù ở bang Massachusetts
(Mỹ) vì tội không đóng thuế. Thế nên, nội dung chủ đạo trong tập tiểu luận là
quan điểm cực đoan, vô chính phủ và được khoác ngôn từ hoa mỹ là “bất tuân dân
sự”. Mặc dù ở thời điểm mới xuất hiện, tiểu luận “Dân sự bất hợp tác” không gây
được sự ảnh hưởng nào,
song sang thế kỷ XX, tư tưởng về một cuộc “cách
mạng hòa bình” của Henry David Thoreau được một số kẻ lợi dụng phát triển thành
phương pháp đấu tranh. Theo thời gian, “bất tuân dân sự” đã bị các thế lực biến
tướng, lợi dụng vào các mục đích khác nhau, đặc biệt là để chống phá các nước
XHCN, các quốc gia, vùng lãnh thổ không phù hợp với lợi ích của họ. Theo giải
thích của từ điển mở Wikipedia thì: “Bất tuân dân sự là các hoạt động, công
khai từ chối tuân theo một số luật lệ nhất định, yêu cầu và lệnh của chính phủ,
hoặc của một quyền lực quốc tế chiếm đóng… Bất tuân dân sự đôi khi được định
nghĩa như là phản kháng bất bạo động”.
Cũng theo từ điển này, những vụ bất tuân dân sự
lớn, sớm nhất được thực hành bởi người Ai Cập chống lại sự chiếm đóng của Anh
trong cuộc cách mạng Ai Cập năm 1919. Nó đã được sử dụng trong nhiều phong trào
phản kháng bất bạo động tại nhiều quốc gia, như chiến dịch của Gandhi để giành
độc lập từ đế quốc Anh ở Ấn Độ; cuộc chiến chống phân biệt chủng tộc của
Mandela ở Nam Phi. Phương thức hoạt động này được áp dụng trong cuộc "cách
mạng màu", "cách mạng đường phố" ở Đông Âu và Liên Xô vào những
năm cuối thế kỷ XX, làn sóng "Mùa xuân Ả Rập" ở các nước Trung Đông
và Bắc Phi đầu những năm 2010, phong trào biểu tình nhằm lật đổ chính phủ ở
Venezuela (từ năm 2017 đến nay); phong trào chống sửa đổi dự luật dẫn độ tại
Hồng Kông (Trung Quốc) năm 2019...
Hiện nay, có nhiều quan niệm khác nhau về “bất tuân
dân sự” nhưng thực chất đó là các hoạt động vi phạm cố ý đối với một số đạo
luật nhằm cản trở quá trình thực thi chính sách, luật pháp của nhà nước; là
hình thức gây áp lực buộc nhà nước phải thay đổi chính sách, luật pháp, thậm
chí lật đổ chính quyền. Vì thế, bản chất đây là hành vi vi phạm pháp luật nếu
chiểu theo pháp luật của bất kỳ quốc gia nào.
Điều này khác hẳn với nguyên tắc phổ biến mà hầu
hết các nhà nước pháp quyền trên thế giới đều thực hiện, đó là thiểu số phục
tùng đa số, lợi ích riêng phải nằm trong lợi ích chung, lợi ích cá nhân, nhóm
người phải phục tùng lợi ích cộng đồng, xã hội, dân tộc. Vì vậy, “bất tuân dân
sự” về cơ bản thể hiện tư tưởng cực đoan, vô chính phủ, hầu như không được nhà
nước pháp quyền nào chấp nhận (ngoại trừ những thế lực muốn lợi dụng nó để
chống lại nhà nước pháp quyền).
Phong trào này không có gì mới mẻ bởi nó đã xuất
hiện từ giữa thế kỷ XIX. Sau Chiến tranh thế giới thứ hai, các quốc gia phương
Tây ráo riết thực thi chiến lược "diễn biến hòa bình" với tư tưởng
chủ đạo là chuyển cuộc đấu tranh vào bên trong các nước XHCN. Từ đó, “bất tuân
dân sự” dần trở thành một phương thức, thủ đoạn nằm trong chiến lược “diễn biến
hòa bình”.
Hiện nay thủ đoạn nói trên đã được đẩy lên cấp độ mới
trắng trợn, ráo riết hơn rất nhiều để chống phá những quốc gia vẫn lựa chọn đi
theo con đường XHCN hoặc các quốc gia có chế độ “nghịch mắt” với phương Tây.
Hậu quả của “bất tuân dân sự” để lại luôn rất nặng nề, kéo dài, gây bất ổn,
chia rẽ sâu sắc trong lòng xã hội, giữa người dân trong một quốc gia, vùng lãnh
thổ. Thực tế, các cuộc khủng hoảng nghiêm trọng, kéo dài tại một số quốc gia đã
minh chứng rõ điều này.
Thủ đoạn kích động “bất tuân dân sự”
trên không gian mạng
Lợi dụng không gian mạng, các thế lực thù địch đẩy
mạnh các hoạt động chống phá cách mạng Việt Nam. Hoạt động của các tổ chức
chống phá có mục tiêu tôn chỉ được tổ chức khá chặt chẽ, bài bản. Mục tiêu
xuyên suốt của chúng là tuyên truyền chống phá, lôi kéo kêu gọi tụ tập, biểu
tình, bạo loạn, gây rối trật tự công cộng, thực hiện âm mưu “diễn biến hòa
bình” phá hoại sự ổn định phát triển đất nước.
Những năm qua, các thế lực phản động, thù địch đã
triệt để lợi dụng không gian mạng để tiến hành nhiều hoạt động lợi dụng danh
nghĩa dân chủ, phát động cái gọi là “bất tuân dân sự” để chống đối chính quyền
như lợi dụng việc Quốc hội thông qua Luật An ninh mạng, thảo luận dự án Luật
Đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt tại một số tỉnh, thành phố trong cả nước,
các đối tượng xấu đã kích động, lôi kéo người dân tham gia tuần hành, biểu
tình, chống người thi hành công vụ, đập phá tài sản các trụ sở chính quyền, gây
thiệt hại lớn về tài sản, kinh tế, gây mất an ninh chính trị, trật tự, an toàn
xã hội.
Vụ đình công phản đối Điều 60, Luật Bảo hiểm xã hội
năm 2014 diễn ra tại một số tỉnh, thành phố; vụ lợi dụng phản đối trạm BOT Cai
Lậy ở tỉnh Tiền Giang năm 2017. Một số vụ việc mang bóng dáng "bất tuân
dân sự" như: Bất tuân cưỡng chế của một số đối tượng khi giải phóng mặt
bằng ở Bắc Giang, Hải Phòng, Hà Nội, Đắk Nông, Gia Lai...; bất tuân quy định về
thành lập hội (nhóm), đòi lập các tổ chức xã hội dân sự (thực chất là phản động
trá hình) như "Hội anh em dân chủ", "Hội phụ nữ nhân quyền Việt
Nam", "Hội cựu tù nhân lương tâm Việt Nam", "Hội văn đoàn
độc lập Việt Nam", "Hội nhà báo độc lập Việt Nam", "Mạng
lưới Blogger Việt Nam"...
Đặc biệt, hiện nay các đối tượng đẩy mạnh các hành
vi “bất tuân dân sự” vào các lực lượng như Cảnh sát đang làm nhiệm vụ, cán bộ,
chiến sĩ tại các trụ sở tiếp công dân, sau đó quay video tung lên mạng xã hội
nhằm xuyên tạc và tuyên truyền kích động người dân thực hiện các hành vi chống
đối tương tự.
Qua thực tiễn tình hình có thể nhận thấy âm mưu
chống phá của các thế lực thù địch, phản động, cơ hội chính trị trên không gian
mạng cơ bản vẫn tập trung vào một số nội dung, như: Xuyên tạc phá hoại nền tảng
tư tưởng, xuyên tạc đường lối của Đảng, chính sách của Nhà nước; gây mâu thuẫn
nội bộ, công kích, bôi nhọ và hạ uy tín các đồng chí lãnh đạo cấp cao của Đảng,
Nhà nước, thông qua truyền thông mạng xã hội để kêu gọi, kích động biểu tình,
gây mất an ninh, trật tự an toàn xã hội.
Hoạt động kích động “Bất tuân dân sự” trên không
gian mạng được tổ chức ngày càng chặt chẽ, các tổ chức phản động lưu vong như
Việt Tân, Voice công khai giật dây. Chúng lợi dụng các vấn đề dân sinh xã hội
còn có hạn chế, khuyết điểm khiến người dân bức xúc để kích động chống phá, làm
suy giảm niềm tin, tích tụ thêm mâu thuẫn của người dân đối với chính quyền,
với Đảng, Nhà nước. Chúng lợi dụng thông qua đó để tập hợp, xây dựng, phát
triển lực lượng, hợp thức hóa, công khai hóa việc chống đối chính quyền. Đồng
thời, gắn kết chặt chẽ giữa "bất tuân dân sự" với "xã hội dân
sự", sử dụng các tổ chức "xã hội dân sự" để chỉ đạo, điều hành "bất
tuân dân sự".
Thủ đoạn chủ yếu là tiếp tục sử dụng các chiêu bài
tự do, dân chủ, nhân quyền, triệt để lợi dụng các vấn đề nhạy cảm về dân tộc,
tôn giáo, các sự kiện, vụ việc, những sơ hở, bất cập của ta trong quá trình
triển khai các quyết sách phát triển kinh tế-xã hội, đối ngoại... để đẩy mạnh
tuyên truyền chống phá; lôi kéo, kích động nhân dân tụ tập, tuần hành, biểu
tình, tạo dựng phong trào phản kháng trong quần chúng; phát triển lực lượng cốt
cán, xây dựng "ngọn cờ"; tiến hành tập dượt các kịch bản đấu tranh
chuẩn bị cho mục tiêu cao hơn...
Nhìn vào thực tế những gì đã diễn ra ở các nước
Đông Âu, Liên Xô (cũ), Trung Đông, Bắc Phi… có thể thấy rất rõ “bất tuân dân
sự” luôn có xu hướng leo thang thành bạo lực, bạo động, gây ra bất ổn xã hội,
thậm chí khủng hoảng nghiêm trọng. Các hành vi của cái gọi là “bất tuân dân sự”
nhằm chống đối, không phục tùng những điều luật, quy định đã được ban hành, thi
hành và thừa nhận trên thực tế tại các quốc gia, vùng lãnh thổ chính là coi
thường kỷ cương pháp luật, đi ngược hoàn toàn với các nguyên tắc của nhà nước
pháp quyền trong một xã hội văn minh.
Đảng, Nhà nước Việt Nam luôn nhận thức rất rõ vai
trò quan trọng, thiết yếu của các quyền tự do, dân chủ của người dân với ý
nghĩa là một quyền thiết thân của con người, là động lực phát triển của đất
nước. Tuy nhiên, không một quốc gia nào trên thế giới lại dung thứ các hành vi
lợi dụng dân chủ, cổ xúy cho các hành vi vi phạm pháp luật, gây tổn hại đến
trật tự, an toàn xã hội, xâm phạm đến lợi ích của Nhà nước và của người dân.
Sưu tầm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét