Thứ Ba, 12 tháng 3, 2024

 TỔNG KHO GIGA TRUNG QUỐC SÁT BIÊN GIỚI VIỆT NAM – NÊN MỪNG HAY LO?

Là một nước láng giềng gần kề với Trung Quốc, cho nên một lượng lớn hàng hóa tiêu dùng ở Việt Nam đến từ người hàng xóm này. Mới đây, Trung Quốc cũng đã cho mở một loạt tổng kho Giga đặt ở sát biên giới Việt Nam. Với động thái này, người tiêu dùng Việt Nam nên mừng hay nên lo nhiều hơn? Nhưng trước khi đi vào phân tích vấn đề này, chúng ta cần hiểu rõ vấn đề này là gì đã.

Tổng kho Giga là gì?

Có thể hiểu đó là những kho hàng cực lớn, có đủ loại hàng hóa (mà chủ yếu là hàng dân dụng, hàng tại các chợ, siêu thị, sàn TMĐT). Những kho này giúp quãng đường vận chuyển ngắn hơn, giúp tiết kiệm chi phí vận chuyển và thời gian đặt hàng. Kho càng gần thì chi phí càng giảm.

Điều đáng mừng

Đầu tiên là người tiêu dùng được lợi: Giá rẻ, giao hàng nhanh, mua gì cũng có. Thử tưởng tượng thay vì bạn phải đi 5-6km để tới siêu thị thì bây giờ siêu thị đã ở ngay bên cạnh nhà bạn, đi bộ vài bước chân là đến, rồi ở cái siêu thị này cái gì cũng có, giá lại rẻ nữa, thế thì thích quá còn gì. Chưa kể kho Giga này đặt sát biên giới thì các vấn đề đi lại, thông quan cũng sẽ giản tiện hơn rất nhiều so với việc phải đi sâu vào biên giới nước họ. Điều này cũng giúp tiết kiệm chi phí và thời gian rất nhiều. Con số dự báo là 20.5 tỷ USD, dự báo tăng lên 45 tỷ USD vào 2025. Bạn có tính ra được người ta sẽ tiết kiệm được bao nhiêu tiền không? Số to quá cũng khó tính nhỉ? Để tôi tính hộ bạn nhé. Tiết kiệm được cỡ 492 tỷ đồng đấy.

Tiếp đến là các anh chị shipper sẽ có nhiều việc hơn do xu hướng hành vi mua hàng trực tuyến của người tiêu dùng Việt Nam đang tăng lên.

Điều đáng lo

Có ý kiến cho rằng: “có kho hàng lớn như vậy rồi ta không còn phải lo sản xuất hàng tiêu dùng nữa, mà tập trung thời gian và nguồn lực cho những ngành công nghệ đòi hỏi nhiều chất xám, công nghiệp nặng, như thế là đáng mừng mới phải chứ?”

Thực ra chúng ta có thể thấy điều này là đáng lo. Bởi vì hai vấn đề này chẳng liên quan gì đến nhau. Làm sao có thể để người đang có tư duy làm hàng dân dụng - khi họ thất nghiệp - lại bảo họ quay sang làm ngành công nghệ cao, công nghiệp nặng? Cái này có phải muốn làm là làm được đâu?

Ngược lại, việc không "phải" sản xuất hàng tiêu dùng nữa sẽ là một cái bẫy vô cùng nguy hiểm. Đó là sự phụ thuộc vào hàng tiêu dùng nước ngoài. Thử tưởng tượng 1 ngày đẹp trời, khi dân ta đã quá quen với việc mua hàng từ nguồn cung này rồi, thì họ bất ngờ TĂNG GIÁ, hoặc vui hơn thì họ ĐÓNG CỬA KHO.

Một điều đáng lo nữa là dòng tiền sẽ chảy về đâu? Nói một chút về chu trình cung-cầu thông thường: Người sản xuất tạo ra sản phẩm => bán cho người buôn hàng => người buôn hàng bán cho nhà bán lẻ => nhà bán lẻ bán cho người tiêu dùng.

Cứ coi TQ là người sản xuất đi, họ sản xuất thì ăn phần sản xuất. Còn nhà buôn, nhà bán lẻ là người Việt thì dòng tiền vẫn xoay quanh thị trường Việt là nhiều. Đó là thứ đã, đang diễn ra tới thời điểm này.

Giờ cuộc chơi sẽ dịch chuyển theo hướng: Nhà sản xuất tạo ra sản phẩm => đưa sản phẩm tới kho => tại kho có người bán (cũng là người của bên nhà sản xuất) => bán cho người tiêu dùng.

Vai trò nhà buôn, nhà bán lẻ bị thay thế vì nhà sản xuất đã có cách dí hàng hóa tới tận tay khách hàng rồi, chỉ bấm nút là có. Thế là dòng tiền chảy thẳng vào túi nhà sản xuất. TQ cung cấp sàn thương mại, cung cấp phương pháp marketing, có khả năng tạo ra bot tự động bán hàng, có hệ thống phân phối tỉ dân, trên một lãnh thổ lớn gấp nhiều lần nước ta, không khó để họ tràn sang VN như một cơn lốc.

Hậu quả của nó là gì? Người dân chỉ kiếm tiền và mua hàng (tiêu thụ), còn họ sản xuất và kiểm soát chuỗi cung ứng. Giá cả và chất lượng sản phẩm do họ quyết định. Nó khá giống với mô hình thuộc địa kiểu mới đấy nhỉ.

Một cái đáng lo nữa là người ta không thấy lo giống như mình. Có phải mình suy nghĩ viển vông, lệch lạc hay không? có phải mình lo lắng thừa thãi không - khi mà còn đó chính phủ, còn đó cả hệ thống sản xuất + phân phối của 1 quốc gia với nhiều tập đoàn kinh tế hùng mạnh đang gánh vác? Có phải mình "ăn rau muống nói chuyện trính chị" hay không? Có phải mình muốn thể hiện để khiến người ta cũng phải lo lắng giống mình thì mới "vui", mới thể hiện ta đây "có hiểu biết" hay không?

1 nhận xét: