Bất kể là ai, nếu mắc bệnh chủ quan, duy ý chí thì hệ quả là, đưa ra quan điểm lệch lạc, thiếu tính
trung thực, nhìn nhận sự việc từ một phía, một chiều không tránh khỏi võ đoán, rơi vào siêu
hình. Đó là cách nhìn phi thực tế, chỉ thấy mọi người yếu kém, khuyết điểm; còn mình chỉ toàn
ưu điểm, thậm chí cường điệu, phóng đại những cống hiến của mình, những người thuộc “phe
của mình”. Từ đó chỉ chích, khích bác, gán ghép những khuyết điểm, sai phạm cho người khác
mà họ không có; gây nghi ngờ, đố kỵ, bất đồng chính kiến, mất đoàn kết nội bộ, làm phức tạp
tình hình trong Đảng, cơ quan, đơn vị.
Trong các bài viết, bài nói của mình, Bác Hồ đã phê phán gay gắt những cán bộ, đảng viên lợi
dụng phê bình và tự phê bình để “thanh toán, “triệt hạ lẫn nhau”, “làm cho nhau không thể mở
mày mở mặt”. Bác chỉ ra hạn chế cơ bản của biện pháp phê bình này là “nhỏ nhen, hẹp hòi, ích
kỷ”, “chỉ suy từ bụng ta ra bụng người”, ghen tỵ, đố kỵ; lúc nào cũng “sợ người khác hơn mình.
Tính nguy hại của sự góp ý, phê bình kiểu này là “làm thui chột ý chí phấn đấu” của đồng chí,
đồng đội vì nó không động viên, cỗ vũ người khác, làm cho họ ngại phấn đấu, thiếu hăng hái, và
ngược lại, nó tạo ra bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng trong Đảng, “gây mất đoàn kết” trong
nội bộ, làm cho đồng chí mình “tự ty”, mặc cảm, giảm nhuệ khí, mất động lực, không còn ý chí
khắc phục khó khăn, phấn đấu vươn lên. Bác gọi cách làm này là “lợi cho mình, hại cho tập thể”.
Ai mắc phải bệnh này cần phải chữa trị ngay, không để lây lan sang người khác.
Thực tế chỉ ra rằng, ở đâu, nơi nào và ở người nào đó, nếu chủ nghĩa cá nhân trỗi dậy, phát triển
thì ở nơi đó, người ấy tạo ra mâu thuẫn nội bộ, bất đồng chính kiến diễn ra liên miên, tình trạng
“trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” hiện hình, rất khó khắc phục. Các căn bệnh tha hóa, biến chất,
nghi kỵ, kèn cựa, làm thui chột ý chí, động cơ phấn đấu của những cán bộ, đảng viên thực đức,
thực tài; làm cho tổ chức Đảng suy yếu, thậm chí không hoàn thành nhiệm vụ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét