Trong Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản, Mác và Ăngghen đã viết: “về mặt thực tiễn, những người
cộng sản là bộ phận kiên quyết nhất..., là bộ phận luôn luôn thúc đẩy phong trào tiến lên; về mặt
lý luận, họ hơn bộ phận còn lại của giai cấp vô sản ở chỗ là họ hiểu rõ những điều kiện, tiến trình
và kết quả chung của phong trào vô sản”. Đây chính là quan niệm kinh điển về tính tiên phong
của người cộng sản. Nó phải được thể hiện ở cả hai phương diện: tư tưởng và hành động.
Trên tinh thần đó, khi nói về khuyết điểm của đảng viên và cán bộ, Bác Hồ nói: khuyết điểm có
nhiều thứ. Trong đó trước hết, rất nguy hiểm là khuyết điểm về tư tưởng, tức là bệnh chủ
quan.Theo Người, nguyên nhân của bệnh chủ quan là do: “Kém lý luận, hoặc khinh lý luận, hoặc
lý luận suông”. Vì thế, Người đã khuyên bảo: lý luận như cái kim chỉ nam, nó chỉ phương hướng
cho chúng ta trong công việc thực tế. Không có lý luận thì lúng túng như nhắm mắt mà đi.
Nhưng, lý luận cốt để áp dụng vào công việc thực tế. Lý luận mà không áp dụng vào thực tế là lý
luận suông. Dù xem được hàng ngàn hàng vạn quyển lý luận, nếu không biết đem ra thực hành,
thì khác nào một cái hòm đựng sách. Xem nhiều sách để mà lòe,để làm ra ta đây, thế không phải
là biết lý luận. Mỗi cán bộ, mỗi đảng viên phải học lý luận,phải đem lý luận áp dụng vào công
việc thực tế. Phải chữa cái bệnh kém lý luận, khinh lý luận và lý luận suông.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét