Bộ phim “Đào, Phở
và Piano” của đạo diễn Phi Tiến Sơn do Nhà nước đặt hàng, lấy bối cảnh từ cuộc
chiến 60 ngày đêm (từ 19-12-1946 đến 17-2-1947) bảo vệ thủ đô của quân và dân
Hà Nội. Đó là câu chuyện tình yêu giữa anh lính tự vệ tên Dân và Hương - cô tiểu
thư Hà thành. Vì kháng chiến mà hai người đã thất lạc nhau, đến khi gặp lại, họ
chỉ còn chưa đầy nửa ngày để làm đám cưới. Đó là hình ảnh chú bé đánh giày đau
đáu nhớ về những ngày tháng bình yên và ước ao có một chiếc mũ cảm tử quân. Đó
là vợ chồng ông bán phở mong có người thưởng thức .… Nói về các nhân vật trong
bộ phim, trong cuộc phỏng vấn Tạp chí Người Hà Nội năm 2022 (trước khi bấm máy
bộ phim), đạo diễn Phi Tiến Sơn chia sẻ: “Tất cả họ đều yêu thành phố này bằng
một tình yêu thuần khiết dù mỗi người có một cách bày tỏ tình yêu khác nhau. Và
vì yêu mảnh đất này nên họ đồng lòng bảo vệ nó, không vì lý tưởng cao siêu gì.
Cho nên, bộ phim sẽ không nói về lòng dũng cảm mà nói về chất Hà Nội, tinh thần
Hà Nội, tình yêu Hà Nội của người Hà Nội”. Dù có tranh cãi nhưng rõ ràng bộ
phim đã truyền tải tinh thần, cốt cách, tình yêu và ý chí quyết tâm bảo vệ thủ
đô của người dân Hà Nội.
“Đào, Phở và Piano” là bộ phim điện ảnh đang
gây “sốt” phòng vé cũng như mạng xã hội những ngày gần đây. Theo đánh giá của
các chuyên gia cũng như nhiều khán giả, đây là bộ phim về đề tài lịch sử có nội
dung hay, ý nghĩa, được đầu tư một cách chỉn chu cả về phần nghe lẫn phần nhìn
và khi xem phim, mọi người dễ dàng sống dậy tinh thần yêu nước. Trước việc một
bộ phim về đề tài lịch sử nhận được sự quan tâm lớn từ dư luận như nêu trên, giới
“dân chủ” cũng nhanh chóng đăng đàn xuyên tạc, công kích. Thậm chí, chúng còn
đưa ra những lời lẽ phản trắc, phủ nhận lịch sử dân tộc. Lợi dụng sức nóng của
bộ phim, các đối tượng xấu, chống đối cũng nhanh chóng tung ra những luận điệu
xuyên tạc. Núp dưới danh nghĩa bình luận phim, “nhặt sạn” trong phim, không ít
kẻ đã lồng ghép các thông tin lệch lạc. Việt Tân, Chân trời mới Media, Tiếng
dân News cùng các đối tượng “dân chủ” tay sai là những kẻ tích cực lan truyền
trên mạng xã hội các luận điệu sai trái như: “Cái mình sợ nhất ở phim này là
cách dựng phim nó làm cho người ta tưởng nhầm Pháp định giết hết mọi người và
người nào ở lại cũng đều chết cả”, “mình khuyến cáo mọi người hãy coi đây là một
câu chuyện có thể có một chút sự thật nhưng mà nó chắc chắn không phải là lịch sử”,
“bộ phim bịa từ đầu đến cuối”, “tuyên giáo đang tăng cường tuyên truyền phim
Đào để dắt mũi dư luận”... Từ một bộ phim điện ảnh, chúng đã phù phép, khoác
lên đó những mưu mô thâm độc. Thế mới thấy, trí tưởng tượng của giới “dân chủ”
phong phú đến nhường nào. Chúng sẵn sàng “ăn không nói có” để có thể đạt được mục
đích chống phá hèn hạ, tiểu nhân và không khó để thấy chúng đang cố tình đánh
tráo lịch sử. Vì sao chúng ta phải chiến đấu? Vì sao chúng ta phải hy sinh? Vì
sao quân và dân Hà Nội phải chiến đấu 60 ngày đêm? Xin thưa, đã là con người,
ai sinh ra cũng có tính cầu sinh, cũng mong được hạnh phúc. Tuy nhiên, vì đất
nước, vì dân tộc mà người dân Hà Nội nói riêng và nhân dân Việt Nam nói chung sẵn
sàng hy sinh tất cả để “đất nước đứng lên”. Vào thời điểm đó, hơn 6.500 quân
Pháp được trang bị xe tăng, đại bác và nhiều phương tiện chiến tranh hiện đại để
tấn công thủ đô. Trong bối cảnh đất nước vừa giành được chính quyền, phải đối mặt
với muôn vàn khó khăn, giặc Pháp đã bội ước và thể hiện rõ dã tâm tiếp tục xâm
lược Việt Nam. Như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói trong “Lời kêu gọi toàn quốc
kháng chiến”: “Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta phải nhân nhượng. Nhưng chúng
ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới, vì chúng quyết tâm cướp nước
ta lần nữa!”. Trước tình hình đó, chúng ta phải thực hiện một cuộc tổng di chuyển
toàn bộ các cơ quan của Trung ương Đảng, Chính phủ ra khỏi Hà Nội về căn cứ địa
Việt Bắc cũng như di chuyển cơ sở vật chất, kho tàng, máy móc, vũ khí, vật tư,
nguyên liệu, lương thực, thực phẩm, tiền bạc, các trang thiết bị và dân cư ra
khỏi vùng chiến sự. Bởi vậy, không còn cách nào khác là quân và dân thủ đô phải
đấu tranh để “giam chân” địch. Vì đất nước, vì độc lập, vì tự do, những đội quyết
tử quân, vệ quốc quân, dân quân, tự vệ đã thề “Sống chết với thủ đô”, “Quyết tử
để Tổ quốc quyết sinh”.
Với những người
từng “đứng bên kia chiến tuyến”, đến nay, Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam đều
đã gác lại quá khứ để hướng tới tương lai. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa
là chúng ta quên lãng, phủ bụi lịch sử. Dĩ nhiên, chúng ta không thể nào đòi hỏi
một bộ phim điện ảnh như “Đào, Phở và Piano” phải khắc họa chính xác 100% những
gì đã xảy ra trong quá khứ như phim tài liệu. Đơn giản, phim điện ảnh là làm lại,
quay lại và mang trong đó ý đồ của người làm phim. Chính những nhân vật trong
“Đào, Phở và Piano” cũng không phải là những nhân vật lịch sử. Tuy nhiên, bộ
phim đã làm cho mọi người nhớ lại những năm tháng hào hùng của Hà Nội trong
kháng chiến. Bộ phim đã truyền tải được lòng yêu nước, truyền cảm hứng cho người
xem nghiên cứu, tìm hiểu, thấu hiểu về lịch sử dân tộc. Đó chính là thành công
của bộ phim. Có thể có người thích, có thể có người không thích bộ phim “Đào,
Phở và Piano”. Tuy nhiên, không vì vậy mà xuyên tạc lịch sử, xuyên tạc tính chính
nghĩa của cuộc chiến đấu 60 ngày đêm bảo vệ thủ đô. Đó là hành động quay lưng với
dân tộc, “ăn cháo đá bát” cần phải lên án./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét