Để xây dựng Đảng trong sạch vững mạnh và bảo vệ nền tảng tư tưởng của một Đảng mác xít chân chính, giai cấp vô sản và chính Đảng kiểu mới không chỉ phải đấu tranh chống những tư tưởng tư sản phản động mà còn phải đấu tranh chống mọi biểu hiện của chủ nghĩa cơ hội; coi đó là một trong những nhiệm vụ vừa cấp bách vừa thường xuyên của mỗi tổ chức Đảng và từng cán bộ, đảng viên.
CHỦ NGHĨA CƠ HỘI PHÁ VỠ KHỐI ĐOÀN KẾT, THỐNG NHẤT
TRONG ĐẢNG
Theo V.I.Lênin, chủ nghĩa cơ hội là chủ nghĩa của
những người chủ trương và hành động vô nguyên tắc; luôn hy sinh cái cơ bản để
đạt tới lợi ích cục bộ, trước mắt và sẵn sàng thỏa hiệp chính trị. Và những
người cơ hội chủ nghĩa là những người không kiên quyết, vô nguyên tắc, không rõ
ràng, lờ mờ, quanh co, do dự, thiếu kiên định, dao động, lừng chừng về chính
trị. Với những người này, thì họ “dễ dàng thừa nhận mọi công thức và rời bỏ mọi
công thức cũng dễ dàng như thế”. Vốn bắt nguồn từ bản chất của chủ nghĩa cơ
hội, những người sa vào chủ nghĩa cơ hội, những người cơ hội chủ nghĩa bao giờ
cũng tránh đặt các vấn đề một cách rõ ràng, dứt khoát, tìm cách thoả hiệp quan
điểm này với quan điểm kia, để đứng trung dung giữa những quan điểm đối chọi
nhau, do đó, đối với họ, chỉ luôn là những lời nói bóng gió và giả thiết trống
rỗng; là lời nói không đi đôi với việc làm, “cái thói nói cách mạng suông mà
không ngượng miệng”.
Thực tế là, trong Đảng vẫn còn đó không ít những
thủ đoạn, biểu hiện của những kẻ cơ hội chủ nghĩa - những người mang danh
mácxít song lại sẵn sàng hy sinh lợi ích lâu dài, bền vững của giai cấp vô sản
để mưu lợi cho sự “hào nhoáng bề ngoài và chốc lát của mình”, sẵn sàng thoả
hiệp với mọi cái xấu để đạt được lợi ích cá nhân, tìm cách thích nghi với mọi
phía và mong được các phái chấp nhận, dung nạp, tạo thành bè phái và cánh hẩu.
Thực tế cũng cho thấy là, nơi nào có quyền lực, có nhiều lợi ích thì chủ nghĩa
cơ hội càng dễ phát sinh; đồng thời ở nơi đó, cũng không thể thiếu những kẻ cơ
hội chủ nghĩa - những kẻ “lập lờ”, “ẩn mình” dưới những lời nói hay nhưng trong
việc làm thì vô nguyên tắc, chỉ chăm chăm lo lợi ích của chính mình mà không
màng đến lợi ích của Tổ quốc, của nhân dân. Vì thế, để bảo vệ Đảng, V.I.Lênin
kiên quyết đấu tranh với những nhận thức lệch lạc, quan điểm sai trái đó và phê
phán kịch liệt sách lược cơ hội chủ nghĩa của những người kém tính Đảng, kém ý
thức tổ chức, mang nặng chủ nghĩa cá nhân, những người làm chia rẽ sự thống
nhất về tư tưởng và hành động trong Đảng, chia rẽ nội bộ Đảng, phá hoại sức
mạnh khối đoàn kết của Đảng.
Chủ nghĩa cơ hội gồm khuynh hướng cơ hội tả khuynh,
hữu khuynh, chủ nghĩa cải lương và chủ nghĩa biệt phái. Nhìn bề ngoài, chúng có
vẻ đối lập nhau, song đều giống nhau là những trào lưu tư tưởng, chính trị đối
lập, thù địch với chủ nghĩa Mác, với phong trào cộng sản và công nhân quốc tế.
Bởi rằng, về mặt lý luận và thực tiễn, những người theo chủ nghĩa cơ hội luôn
bảo vệ lợi ích của giai cấp tư sản và chống lại giai cấp vô sản, bằng cách và
tìm cách sửa chữa chủ nghĩa Mác, lấy từ chủ nghĩa Mác những điều mà giai cấp tư
sản có thể chấp nhận được, nhưng vứt bỏ nguyên lý cách mạng, linh hồn của chủ
nghĩa Mác. Do vậy, V.I.Lênin khẳng định, Đảng phải đấu tranh chống chủ nghĩa cơ
hội và coi đó là quy luật phát triển của Đảng; đồng thời, nhấn mạnh rằng: “Khi
nói đến đấu tranh chống chủ nghĩa cơ hội thì không bao giờ được quên đặc điểm
của tất cả chủ nghĩa cơ hội hiện đại trong mọi lĩnh vực là: nó mang tính chất
không rõ ràng, lờ mờ và không thể nào hiểu nổi được. Do bản chất của mình, phái
cơ hội chủ nghĩa bao giờ cũng tránh đặt các vấn đề một cách rõ ràng và dứt
khoát; bao giờ cũng tìm con đường trung dung, quanh co uốn khúc như con rắn
nước giữa hai quan điểm đối chọi nhau và "tìm cách “thỏa thuận” với cả
quan điểm này lẫn quan điểm kia, vì nó quy những sự bất đồng ý kiến của mình
lại thành những điều sửa đổi nhỏ nhặt, những sự hoài nghi, những nguyện vọng
thành tâm và vô hại, v.v. và v.v..”
V.I.Lênin và Đảng Bônsêvích Nga đã tiến hành đấu
tranh triệt để trong nội bộ phong trào công nhân và ngay trong hàng ngũ của
Đảng để chống chủ nghĩa cơ hội hữu khuynh, chủ nghĩa giáo điều tả khuynh và chủ
nghĩa bè phái, vì “bọn này dĩ nhiên là kẻ thù chính của chủ nghĩa bônsêvích
trong nội bộ phong trào công nhân. Nó lại còn là kẻ thù chính trên phạm vi quốc
tế nữa”2. Đồng thời, đấu tranh quyết liệt với bọn Tờrốtkit trên tinh thần:
“Cuộc đấu tranh ấy phải được tiến hành thẳng tay, và nhất định phải đẩy, như
chúng ta đã đẩy, cuộc đấu tranh ấy tới chỗ làm cho tất cả các thủ lĩnh bất trị
của chủ nghĩa cơ hội và chủ nghĩa xã hội - sôvanh phải hoàn toàn bị nhục nhã và
bị tống cổ ra khỏi các công đoàn”3. Có một thực tế không thể phủ nhận là, chủ
nghĩa cơ hội hiện luôn song hành cùng với phong trào cộng sản, vì thế,
V.I.Lênin nhấn mạnh không chỉ Đảng Bônsêvích Nga mà nếu các Đảng Cộng sản khác
mà lơ là, mất cảnh giác và không chủ động, thường xuyên tiến hành cuộc đấu
tranh chống chủ nghĩa cơ hội thì không chỉ nguy hiểm, cực kỳ nguy hiểm mà còn
ảnh hưởng trực tiếp đến sự phát triển của phong trào cộng sản, đến vai trò lãnh
đạo của mỗi Đảng Cộng sản và vận mệnh của mỗi quốc gia, dân tộc.
Một trong những nghĩa vụ thiêng liêng của những
người mácxít chính là bảo vệ lý luận của chủ nghĩa Mác. Vì thế, theo V.I.Lênin,
mỗi Đảng cộng sản, mỗi người cộng sản phải chủ động đấu tranh quyết liệt chống
chủ nghĩa cơ hội để giữ vững trận địa tư tưởng của Đảng. Muốn giành thắng lợi
trong cuộc đấu tranh này, mỗi Đảng phải có phương pháp đấu tranh phù hợp, đúng
mức trên cơ sở đi sâu nghiên cứu thực tiễn, hiểu rõ sự tình với điều kiện, hoàn
cảnh của nước mình.
Để xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh và phát
triển, theo V.I.Lênin, phải thường xuyên liên tục, không được lơi là cuộc đấu
tranh chống những kẻ cơ hội chính trị - những kẻ cái gì cũng cho là đúng, cũng
tán thưởng, không có quan điểm chính trị rõ ràng, luôn ngả nghiêng, dao động,
không kiên định nguyên tắc dẫn đến gây bè cánh trong Đảng; những kẻ sẵn sàng
quỳ gối, uốn lưỡi cho vừa lòng và phù hợp với quan điểm của cấp trên và quần
chúng, hòng tăng phiếu ủng hộ trong các dịp bầu cử, nhất là luôn “hy sinh lợi
ích căn bản của quần chúng cho lợi ích tạm thời của một số hết sức ít công
nhân, nói cách khác tức là sự liên minh giữa một bộ phận công nhân với giai cấp
tư sản để chống lại quần chúng vô sản”4. Đồng thời, phải chủ động phòng ngừa và
đấu tranh chống những phần tử cơ hội chính trị - những kẻ luôn biểu hiện, thể
hiện bản thân rất vững vàng về lập trường chính trị, luôn phát biểu và tỏ ra
thông suốt lý luận chủ nghĩa Mác, nhưng thực tế thì không phải vậy: Chúng không
vì lý tưởng cách mạng mà vì động cơ quyền lực, không vì Đảng, vì dân mà hy sinh
phấn đấu mà vì lợi ích cá nhân mình; những kẻ “tìm mọi cách” chui vào Đảng, xâm
nhập vào bộ máy quyền lực, tìm mọi cách để giành được vị thế/ quyền lực, để từ
vị trí đó và dùng quyền lực đó thực hiện mục đích của cá nhân, rồi kết bè, kéo
cánh cùng những phần tử cơ hội cũ, tạo thành một thế lực đáng kể trong Đảng,
làm giảm sức mạnh, uy tín và thanh danh của Đảng; những kẻ không nhận thức đúng
con đường đi lên của sự nghiệp cách mạng vô sản, sợ khó khăn trong việc kiến thiết
xã hội chủ nghĩa, để những khó khăn đó làm cho khiếp đảm và tỏ ra tuyệt vọng
hay hoang mang hèn nhát, người đó không phải là một người xã hội chủ nghĩa5.
Hơn nữa, phải kiên quyết đưa ra khỏi Đảng “những kẻ gian giảo, những đảng viên
cộng sản đã quan liêu hóa, không trung thực, nhu nhược, và những người
mensêvích, tuy “bề ngoài” đã được phủ một lớp sơn mới, nhưng trong tâm hồn thì
vẫn là mensêvích”6, làm cho Đảng thực sự là đội ngũ đoàn kết, thống nhất về
chính trị, tư tưởng và tổ chức, đủ năng lực và sức mạnh lãnh đạo tương xứng với
nhiệm vụ chính trị được giao.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét