Trong các thời kỳ lịch sử, nhất là sau khi chế độ xã hội chủ nghĩa (XHCN) ở Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, với những thủ đoạn hết sức tinh vi, xảo quyệt, các thế lực thù địch đã tăng cường chống phá cách mạng Việt Nam.
Trong đó có âm mưu đòi đa nguyên chính trị, đa
đảng đối lập nhằm xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, đòi
chuyển đổi thể chế chính trị ở Việt Nam.
Từ bên ngoài, các thế lực thù địch sử dụng một
khối lượng khổng lồ các phương tiện thông tin, truyền thông, nhất là sử dụng
các trang mạng xã hội để thực hiện các chiến dịch chống phá tư tưởng quy mô lớn
đối với Việt Nam. Các thế lực thù địch đưa ra luận điệu: Các cương lĩnh, đường
lối cách mạng của Đảng chứng tỏ sự “chuyên quyền”, “độc đoán”, “đảng trị”.
Chúng đổ lỗi cho Đảng trước nguy cơ tụt hậu về kinh tế của đất nước so với
những nước trong khu vực; từ đó, chúng cho rằng, trong thời đại ngày nay, nếu
tiếp tục đi theo con đường XHCN là sai lầm. Chúng “khuyên” chúng ta đi theo mô
hình “xã hội dân chủ”, thực hiện “chính trị đa nguyên”, “đa đảng đối lập”, xóa
bỏ Điều 4 trong Hiến pháp năm 2013 về hiến định quyền lãnh đạo của Đảng, vì
chúng cho rằng “đa nguyên, đa đảng sẽ khơi dậy sự sáng tạo của toàn dân, tốt
hơn cho sự phát triển của xã hội”(!).
Đây là một luận điệu hết sức nguy hiểm và thâm
độc vì họ cố tình đánh đồng giữa vấn đề đa nguyên, đa đảng với dân chủ và phát
triển. Với những người có nhận thức chính trị không vững vàng có thể dễ dàng bị
đánh lừa bởi luận điệu này, từ đó, cổ xúy cho việc thiết lập cơ chế đa nguyên,
đa đảng tại Việt Nam. Như vậy, luận điệu “muốn thực sự dân chủ và phát triển”,
phải thực hiện đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập thực chất là đòi hỏi Đảng
Cộng sản Việt Nam phải “từ bỏ vị thế lãnh đạo”, “chuyển đổi thể chế chính trị”,
với mục tiêu thâm độc là xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam,
thực hiện “đa nguyên chính trị”, chuyển hóa chế độ XHCN sang các chế độ xã hội
khác.
Kiên quyết - Kiên trì giữ vững “linh hồn, mạch
sống” của Đảng
Trong bối cảnh hiện nay, việc nhận diện và kịp
thời đập tan các âm mưu, thủ đoạn tinh vi, nham hiểm của các thế lực thù địch,
phản động đòi đa nguyên, đa đảng chính là vấn đề cốt tử để bảo vệ tính chính
danh, bản chất cách mạng, vị thế, sứ mệnh cầm quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam
đối với Nhà nước và xã hội Việt Nam.
Trong bối cảnh hiện nay, cần chú trọng nâng
cao nhận thức của cán bộ, đảng viên và toàn xã hội về âm mưu, thủ đoạn thâm độc
của các thế lực thù địch, phản động, cơ hội chính trị chống phá, bác bỏ nền
tảng tư tưởng của Đảng. Đồng thời, nâng cao tinh thần cảnh giác của cán bộ,
đảng viên và nhân dân để kịp thời phát hiện, tẩy chay, không tiếp tay cho kẻ
xấu lan truyền thông tin, nhất là trên không gian mạng.
Trên cơ sở đó, thống nhất nhận thức trong toàn
xã hội về phương châm bảo vệ nền tảng tư tưởng của Ðảng. Trọng tâm của công tác
này là tiếp tục làm cho toàn Ðảng, toàn dân, toàn quân nhận thức ngày càng đầy
đủ hơn, sâu sắc hơn những nội dung cơ bản và giá trị lý luận và thực tiễn to
lớn của Chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh; làm cho Chủ nghĩa Mác-Lênin,
tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh thật sự trở thành nền tảng tinh thần
vững chắc của đời sống xã hội.
Kiên quyết đấu tranh Bảo vệ đường lối cách
mạng, khoa học của Đảng
Từ khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời
(3-2-1930) và trải qua các thời kỳ lãnh đạo cách mạng, cương lĩnh, đường lối,
quan điểm của Đảng luôn bị các thế lực thù địch về chính trị và ý thức hệ chống
phá, xuyên tạc, phủ định. Những năm cuối thập niên 1930, trước sự chống phá của
bọn Trotsky, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Cừ đã viết tác phẩm “Tự chỉ trích”. Năm
1939, trong ý kiến gửi các đồng chí ở trong nước, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc nhấn
mạnh: “Đối với bọn Trotsky, không thể có thỏa hiệp nào, một nhượng bộ nào. Phải
dùng mọi cách để lột mặt nạ chúng làm tay sai cho chủ nghĩa phát xít, phải tiêu
diệt chúng về chính trị”(1).
Sau sự sụp đổ của chế độ xã hội chủ nghĩa ở
Liên Xô và Đông Âu, trước âm mưu phủ định CNXH và con đường đi lên CNXH ở Việt
Nam, đòi chấm dứt vai trò lãnh đạo, cầm quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam, thực
hiện đa nguyên chính trị và đa đảng đối lập của các thế lực thù địch, phản
động, Đảng Cộng sản Việt Nam đã kiên quyết, dứt khoát bác bỏ những quan điểm
sai trái đó, kiên định Chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, kiên trì con
đường đi lên CNXH ở Việt Nam; hoạch định và không ngừng bổ sung, phát triển
đường lối đổi mới và thông qua “Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá
độ lên CNXH”. Thực tiễn sinh động của cách mạng Việt Nam đã chứng tỏ, đối với
Việt Nam “không còn con đường nào khác để có độc lập dân tộc thực sự và tự do,
hạnh phúc cho nhân dân. Cần nhấn mạnh rằng, đây là sự lựa chọn của chính lịch
sử, sự lựa chọn đã dứt khoát từ năm 1930 với sự ra đời của Đảng ta”(2).
Trong quá trình lãnh đạo cách mạng Việt Nam,
Cương lĩnh đầu tiên của Đảng (1930), Luận cương chính trị tháng 10-1930, Chính
cương Đảng Lao động Việt Nam và đường lối cách mạng dân tộc dân chủ là ngọn cờ
soi sáng bước đường tranh đấu của dân tộc Việt Nam giành độc lập, giải phóng
dân tộc, thống nhất đất nước và bước đầu xây dựng CNXH; thì Cương lĩnh xây dựng
đất nước trong thời kỳ quá độ lên CNXH (Cương lĩnh 1991 cũng như Cương lĩnh bổ
sung, phát triển 2011) và đường lối đổi mới toàn diện, đồng bộ công cuộc đổi
mới, đẩy mạnh sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa và hội nhập quốc tế đã
đưa Việt Nam thoát khỏi khủng hoảng kinh tế-xã hội, trở thành nước đang phát
triển, có thu nhập trung bình và đã đạt được những thành tựu to lớn có ý nghĩa
lịch sử.
Sợi chỉ đỏ xuyên suốt đường lối chiến lược của
cách mạng Việt Nam là độc lập dân tộc và CNXH, như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng
đã nêu trong bài viết "Một số vấn đề lý luận và thực tiễn về chủ nghĩa xã
hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam": “Độc lập dân tộc gắn
liền với CNXH là đường lối cơ bản, xuyên suốt của cách mạng Việt Nam và cũng là
điểm cốt yếu trong di sản tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Bằng kinh nghiệm
thực tiễn phong phú của mình kết hợp với lý luận cách mạng, khoa học của Chủ
nghĩa Mác-Lênin, Hồ Chí Minh đã đưa ra kết luận sâu sắc rằng, chỉ có CNXH và
chủ nghĩa cộng sản mới có thể giải quyết triệt để vấn đề độc lập cho dân tộc,
mới có thể đem lại cuộc sống tự do, ấm no và hạnh phúc thực sự cho tất cả mọi
người, cho các dân tộc”(3).
Điều đó là cơ sở để khẳng định, không có lý do
gì để Đảng và dân tộc Việt Nam rẽ sang con đường tư bản chủ nghĩa hay một con
đường phát triển nào khác, trao quyền quản lý đất nước cho những thế lực cơ
hội, phản động.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét