Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2022

30/4/1975 SẼ VIẾT CHO NHAU "HẠNH PHÚC LÀ THẾ NÀO" - MÃI MÃI TUỔI 20!

     Ngày 30/4/1971, trong thư hồi âm gửi chị Phạm Như Anh, người lính trẻ Nguyễn Văn Thạc đã viết: 
"Hạnh phúc của Thạc và Như Anh chỉ có thể gắn chặt với niềm vui chung của dân tộc mà thôi. 4 năm nữa, biết bao nhiêu sự kiện đã xảy ra. 30/4/1975, thì Như Anh và Thạc đang ở trong tình trạng nào? Như Anh ơi, hứa với Thạc đi, 30/4/1975, dù chúng ta có thể giận, ghét nhau đến đâu đi nữa, dù thế nào cũng sẽ viết cho nhau những dòng chữ 'Hạnh phúc là thế nào' nhé!”.

Trong nhiều bức thư khác, anh Thạc nói mình mơ ước viết được một tác phẩm để đời, kiểu như “Chiến tranh và Hòa bình”, nhưng anh cũng viết: “Như Anh ngày mai làm tiếp cho Thạc, những điều Thạc còn bỏ dở, Như Anh là ngày mai, là tương lai của Thạc”, anh đã linh cảm mình sẽ không còn sống để trở về...

Lá thư cuối cùng Nguyễn Văn Thạc gửi cho chị Như Anh đề ngày 11/7/1972, như một lời từ biệt: “Chiến tranh đã và sẽ lấy đi nhiều hơn của Thạc. Chả có gì là bi kịch đâu. Trong cuộc sống, cái đổ vỡ, cái bi thảm thường sâu thẳm hơn niềm vui nông nổi”.

Và từ đó, chị Như Anh không nhận được thêm bức thư nào của anh Nguyễn Văn Thạc nữa. Ngày 30/7/1972, anh đã hy sinh, nằm lại nơi Thành cổ Quảng Trị.

Nỗi buồn, bi kịch, bi thảm của những người anh hùng là như vậy. Nhưng 30/4 của những năm gần đây, lại có những kẻ lại nhìn nhận "triệu người vui cũng có triệu người buồn" theo hướng "bên thắng cuộc, bên thua cuộc" mà lại dẫn dắt "phải vượt qua, đừng nói chuyện thắng thua, đừng kỷ niệm 30/4 hoành tráng nữa", vì lo cho nỗi buồn của... những kẻ bán nước! Lại có những kẻ nói "gọi nguỵ quân nguỵ quyền là miệt thị, hạ nhục đồng bào bên kia chiến tuyến"!
Bác Hồ vĩ đại đã dạy "nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một" - tại sao lại có những kẻ ở bên kia chiến tuyến để bây giờ đòi được vinh danh? Chúng là những kẻ nào, tại sao cần phải "vinh danh vì họ theo giặc nhưng cũng yêu nước"?
Yêu nước ST.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét