Trong các thời kỳ lịch sử, nhất là sau khi chế độ xã hội chủ nghĩa (XHCN) ở Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, với những thủ đoạn hết sức tinh vi, xảo quyệt, các thế lực thù địch đã tăng cường chống phá cách mạng Việt Nam.
Trong đó có âm mưu đòi đa nguyên chính trị, đa
đảng đối lập nhằm xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, đòi
chuyển đổi thể chế chính trị ở Việt Nam.
Từ bên ngoài, các thế lực thù địch sử dụng một
khối lượng khổng lồ các phương tiện thông tin, truyền thông, nhất là sử dụng
các trang mạng xã hội để thực hiện các chiến dịch chống phá tư tưởng quy mô lớn
đối với Việt Nam. Các thế lực thù địch đưa ra luận điệu: Các cương lĩnh, đường
lối cách mạng của Đảng chứng tỏ sự “chuyên quyền”, “độc đoán”, “đảng trị”.
Chúng đổ lỗi cho Đảng trước nguy cơ tụt hậu về kinh tế của đất nước so với
những nước trong khu vực; từ đó, chúng cho rằng, trong thời đại ngày nay, nếu
tiếp tục đi theo con đường XHCN là sai lầm. Chúng “khuyên” chúng ta đi theo mô
hình “xã hội dân chủ”, thực hiện “chính trị đa nguyên”, “đa đảng đối lập”, xóa
bỏ Điều 4 trong Hiến pháp năm 2013 về hiến định quyền lãnh đạo của Đảng, vì
chúng cho rằng “đa nguyên, đa đảng sẽ khơi dậy sự sáng tạo của toàn dân, tốt
hơn cho sự phát triển của xã hội”(!).
Đây là một luận điệu hết sức nguy hiểm và thâm
độc vì họ cố tình đánh đồng giữa vấn đề đa nguyên, đa đảng với dân chủ và phát
triển. Với những người có nhận thức chính trị không vững vàng có thể dễ dàng bị
đánh lừa bởi luận điệu này, từ đó, cổ xúy cho việc thiết lập cơ chế đa nguyên,
đa đảng tại Việt Nam. Như vậy, luận điệu “muốn thực sự dân chủ và phát triển”,
phải thực hiện đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập thực chất là đòi hỏi Đảng
Cộng sản Việt Nam phải “từ bỏ vị thế lãnh đạo”, “chuyển đổi thể chế chính trị”,
với mục tiêu thâm độc là xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam,
thực hiện “đa nguyên chính trị”, chuyển hóa chế độ XHCN sang các chế độ xã hội
khác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét