Cán bộ, đảng viên từ nhân dân mà ra. Dân là gốc của nước, của cách mạng. Với Hồ Chí Minh, nhân dân là chủ thể tích cực của lịch sử, để phục vụ sự nghiệp cách mạng đòi hỏi cán bộ, đảng viên phải "hòa mình với quần chúng thành một khối, tin quần chúng, hiểu quần chúng, lắng nghe ý kiến của quần chúng", phải hiểu dân, phải học từ nhân dân. Còn nếu "cách xa dân chúng, không liên hệ chặt chẽ với dân chúng, cũng như đứng lơ lửng giữa trời, nhất định thất bại".
Cán
bộ, đảng viên phải thường xuyên rèn luyện, tu dưỡng đạo đức cách mạng để dân
tin, dân yêu. Cán bộ, đảng viên "Ðặt lợi ích của Ðảng và của nhân dân lao
động lên trên, lên trước lợi ích riêng của cá nhân mình. Hết lòng hết sức phục
vụ nhân dân. Vì Ðảng vì dân mà đấu tranh quên mình, gương mẫu trong mọi việc".
Cán bộ, đảng
viên chịu sự giám sát, phê bình của nhân dân. Tai mắt của nhân dân ở khắp nơi,
chính vì vậy, họ là lực lượng giám sát, phê bình cán bộ, đảng viên sát sao
nhất. Cán bộ nào xấu, cán bộ nào tốt, ai làm việc gì hay, việc gì dở, nhân dân
đều biết rõ ràng. Vì thế trong công tác cán bộ phải đặc biệt quan tâm tới ý
kiến của nhân dân. Cán bộ, đảng viên phải biết lắng nghe, tiếp thu ý kiến của
nhân dân như lời Chủ tịch Hồ Chí Minh yêu cầu: "Muốn sửa chữa cho tốt thì
phải sẵn sàng nghe quần chúng phê bình và thật thà tự phê bình. Không chịu nghe
phê bình và không tự phê bình thì nhất định lạc hậu, thoái bộ. Lạc hậu và thoái
bộ thì sẽ bị quần chúng bỏ rơi".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét