Từ khi
ra đời, Đảng và Nhà nước Việt Nam luôn thực hiện nhất quán chính sách quyền tự
do tín ngưỡng, tôn giáo của người dân, tôn trọng và tạo điều kiện thuận lợi để
mọi người cũng như các tôn giáo hoạt động và tham gia đóng góp cho sự nghiệp
xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, với tinh thần “tín ngưỡng tự do, lương giáo đoàn
kết”. Đảng và Nhà nước ta rất coi trọng chính sách đoàn kết và hòa hợp các tôn
giáo, bảo đảm sự bình đẳng, không phân biệt đối xử vì lý do tôn giáo, bảo hộ
hoạt động của các tổ chức tôn giáo bằng pháp luật.
Sau
hơn 35 năm tiến hành công cuộc đổi mới, Đảng và Nhà nước ta không ngừng hoàn
thiện tư duy lý luận về tôn giáo và quản lý đất nước trong lĩnh vực tôn giáo.
Nghị quyết 24 (1990) của Bộ Chính trị khóa VI về công tác tôn giáo trong tình
hình mới và Nghị quyết 25 (2003) của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa IX về
công tác tôn giáo đã có những bước đổi mới, đột phá, thừa nhận “tín ngưỡng, tôn
giáo là nhu cầu tinh thần của một bộ phận nhân dân, đạo đức tôn giáo có nhiều
điều phù hợp với công cuộc xây dựng xã hội mới” và “tôn giáo đang và sẽ tồn tại
cùng dân tộc trong quá trình xây dựng CNXH ở nước ta. Đồng bào các tôn giáo là
bộ phận của khối đại đoàn kết toàn dân tộc”.
Đây là
những vấn đề có ý nghĩa quan trọng, thể hiện đường lối, quan điểm một cách rõ
ràng, minh bạch nhất quán của Đảng Cộng sản Việt Nam về vấn đề tôn giáo trong
thời kỳ quá độ đi lên CNXH, không chỉ khẳng định sự “tồn tại lâu dài” của tôn
giáo, mà còn phát triển mức cao hơn, làm rõ mối quan hệ giữa tôn giáo với dân
tộc và CNXH ở nước ta.
Với quan điểm nhất quán đó, công tác quản lý nhà nước
trong lĩnh vực tôn giáo, tín ngưỡng đã được minh định theo hướng “vừa giải
quyết hợp lý nhu cầu tín ngưỡng của quần chúng, vừa kịp thời đấu tranh chống
địch lợi dụng tôn giáo” và “công tác tôn giáo là trách nhiệm của cả hệ thống
chính trị”. Cũng xuất phát từ quan điểm đó, quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo
của mọi người sinh sống trên lãnh thổ Việt Nam đều được luật hóa trong các bản
Hiến pháp và các bộ luật liên quan trên các mặt công nhận, tôn trọng, bảo vệ và
bảo đảm, “mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo
một tôn giáo nào. Các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật... Nhà nước tôn trọng
và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo... Không ai được xâm phạm tự do tín
ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để vi phạm pháp luật” (Điều
24, Hiến pháp 2013).
Ngày
nay, các tôn giáo đều xây dựng đường hướng hành đạo gắn bó với dân tộc như: “Hộ
quốc an dân” của Phật giáo, “Sống phúc âm giữa lòng dân tộc” của Công giáo,
“Sống phúc âm phụng sự Thiên Chúa, phụng sự Tổ quốc và dân tộc” của Tin Lành;
hoặc “Nước vinh đạo sáng” của Cao Đài… Những đường hướng này phù hợp với giáo
lý, với truyền thống văn hóa của dân tộc Việt Nam, phù hợp với lợi ích của đất
nước và lợi ích của Giáo hội.
Tuy
nhiên, thế lực thù địch và một số tổ chức phản động đội lốt tôn giáo chưa từ bỏ
âm mưu “diễn biến hòa bình” để chống phá Việt Nam. Chúng tìm mọi cách chống
phá, tuyên truyền những luận điệu sai trái, cho rằng Việt Nam không có tự do
tôn giáo, “đàn áp tôn giáo”, xuyên tạc trắng trợn về tình hình tôn giáo ở nước
ta, phá hoại khối đoàn kết tôn giáo. Qua theo dõi, trong 5 năm từ 2017-2022, Ủy
ban Tự do tôn giáo quốc tế thuộc Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vẫn định kỳ ra báo cáo
thường niên về tự do tôn giáo toàn cầu. Họ tự cho mình có quyền đánh giá, “phán
xét” về tình hình nhân quyền và tự do tôn giáo của Việt Nam và một số quốc gia
khác.
Họ sử
dụng thông tin, do những tổ chức phản động lưu vong, số đối tượng cực đoan,
chống đối trong tôn giáo ở trong và ngoài nước, bất mãn với chế độ, định kiến
với Đảng, Nhà nước làm căn cứ, cơ sở báo cáo đánh giá, nhận định thiếu khách
quan về tình hình tôn giáo ở Việt Nam; qua đó, khuyến khích, cổ vũ cho các hoạt
động tôn giáo trái pháp luật, thúc đẩy các hoạt động “tà đạo, đạo lạ”, mê tín
dị đoan, trái thuần phong mỹ tục, trái pháp luật, đi ngược lại lợi ích của tôn
giáo và xã hội, gây bức xúc trong nhân dân.
Với âm
mưu muốn giáo dân chống đối chính quyền, chúng kích động với luận điệu như:
“Quyền tự do tín ngưỡng, quyền tự do tôn giáo” của người dân bị xâm phạm;
“chính quyền can thiệp vào nội bộ của tổ chức tôn giáo”; “các tổ chức tôn giáo
được Nhà nước công nhận pháp nhân là tổ chức tôn giáo quốc doanh”; đồng thời
lợi dụng mạng xã hội xuyên tạc Luật Tín ngưỡng, tôn giáo của Việt Nam là “bước
thụt lùi”, “bóp nghẹt tôn giáo”, “không phù hợp với công ước quốc tế về quyền
con người”…
Họ
kiến nghị Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đưa Việt Nam trở lại “Danh sách nước cần quan
tâm đặc biệt về tôn giáo” (CPC) và “gây sức ép và hối thúc Việt Nam cho phép
tất cả các nhóm, phái tôn giáo chưa được công nhận hoạt động một cách tự do
không cần đăng ký sinh hoạt tôn giáo tập trung theo quy định tại Điều 16, Luật
Tín ngưỡng, tôn giáo hoặc không cần đăng ký để được cấp chứng nhận đăng ký hoạt
động tôn giáo theo quy định tại các Điều 17, 18, 19 và 20 của Luật Tín ngưỡng,
tôn giáo; giảm can thiệp của chính quyền vào các công việc nội bộ của các nhóm
tôn giáo đã được công nhận”…
Phải
khẳng định ngay rằng, những thông tin, luận điệu sai lệch, xuyên tạc nêu trên
là hết sức phi lý, với ý đồ, mục đích xấu xa nhằm tác động đến suy nghĩ, tình
cảm của chức sắc tôn giáo và đồng bào có đạo, nhằm tạo sự hoài nghi về chính
sách, pháp luật về tôn giáo của Đảng, Nhà nước ta. Vậy tiêu chí, tiêu chuẩn của
Ủy ban Tự do tôn giáo quốc tế thuộc Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ là gì? Họ đại diện cho
ai để phê phán, đánh giá về tự do tôn giáo của Việt Nam, khi mà các phê phán,
đánh giá của họ chỉ là sự lạc lõng, thiếu khách quan không được chức sắc tôn
giáo tiến bộ trong và ngoài nước ủng hộ.
Song
dù các thế lực thù địch có cố tình, xuyên tạc chống phá thế nào chăng nữa cũng
không thể chia rẽ chức sắc tôn giáo, đồng bào có đạo. Những năm qua, tuyệt đại
đa số chức sắc, chức việc và tín đồ tôn giáo trong nước luôn đồng hành gắn bó
với dân tộc, tin tưởng vào đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp
luật của Nhà nước ta về tín ngưỡng, tôn giáo, đoàn kết dân tộc, đoàn kết tôn
giáo.
Các
thế lực thù địch, cơ hội cực đoan lợi dụng vấn đề dịch Covid-19 thời gian qua
để xuyên tạc rằng, Việt Nam lợi dụng công tác phòng, chống dịch để thực hiện
các vấn đề vi phạm dân chủ, nhân quyền. Vu cáo Đảng và Nhà nước ta không chăm
lo cho đời sống của đồng bào dân tộc, tôn giáo, không cho họ tổ chức lễ hội
truyền thống...
Tuy
nhiên, để củng cố niềm tin trong bối cảnh dịch bệnh lúc bấy giờ, Nhà nước đã
khuyến khích các tổ chức tôn giáo tham gia phòng, chống dịch Covid-19, tổ chức
sinh hoạt tôn giáo bằng hình thức trực tuyến… vẫn thể hiện được niềm tin tôn
giáo ngay tại tư gia. Chức sắc, chức việc và tín đồ tôn giáo đã tình nguyện
tham gia nơi tuyến đầu chống dịch, làm tốt công tác an sinh xã hội trong thời
gian chống dịch, góp phần đẩy lùi dịch Covid-19, đưa cuộc sống người dân và
sinh hoạt tôn giáo trở lại bình thường, thích ứng với điều kiện phòng, chống
dịch Covid-19 trong trạng thái bình thường mới.
Để
ngăn chặn, không để thế lực xấu xuyên tạc về tình hình tự do tôn giáo, các cơ
quan chức năng cần xây dựng và hoàn thiện hệ thống pháp luật về tôn giáo, đảm
bảo quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của mọi người theo Hiến pháp năm 2013; thể
chế quan điểm Nghị quyết Đại hội XIII của Đảng về tín ngưỡng, tôn giáo. Chính
quyền các cấp quan tâm, giải quyết nhu cầu tôn giáo chính đáng, đảm bảo quyền
tự do tôn giáo của nhân dân. Chính các chức sắc tôn giáo phải vững vàng trước
những luận điệu xấu độc để ra sức cùng Đảng và Nhà nước vận động đồng bào nhân
dân nâng cao cảnh giác, không tin, không nghe luận điệu xuyên tạc của thế lực
thù địch.
Cùng
với đó, nâng cao đổi mới hiệu quả công tác thông tin tuyên truyền; không để thế
lực xấu lợi dụng xuyên tạc vu cáo Việt Nam vi phạm dân chủ, nhân quyền, vi phạm
quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo của người dân trên các kênh thông tin đại chúng
trong và ngoài nước. Lan tỏa những tấm gương “người tốt, việc tốt”, sống “tốt
đời, đẹp đạo”; các hoạt động chăm lo đời sống vật chất và tinh thần của đồng
bào theo đạo nổi bật của các cấp ủy, chính quyền địa phương, “lấy cái đẹp, dẹp
cái xấu”, góp phần hình thành tư tưởng tích cực trong cán bộ, đảng viên, định
hướng dư luận củng cố niềm tin của các tầng lớp nhân dân vào sự lãnh đạo của
Đảng và Nhà nước đối với đời sống tôn giáo.
Tại
các diễn đàn song phương, đa phương, các tổ chức tôn giáo Việt Nam cần thể hiện
rõ tinh thần yêu chuộng hòa bình và lòng tự hào dân tộc, tích cực ủng hộ và
đóng góp sáng kiến vào các tuyên bố chung, góp phần xây dựng thế giới hòa bình,
giảm xung đột, bạo lực và chiến tranh vì lý do tôn giáo, sắc tộc. Vận động các
tôn giáo đồng đạo trên thế giới ủng hộ Việt Nam xây dựng, phát triển đất nước,
khẳng định truyền thống đoàn kết, yêu nước của đồng bào tôn giáo luôn được vun
bồi, phát huy và tỏa sáng trong lòng dân tộc Việt Nam.
Cần phải có các biện pháp xử lý mạnh mẽ, nghiêm khắc để trừng trị thích đáng những kẻ chuyên chống phá đất nước
Trả lờiXóa