Gần đây, để thực
hiện chiến lược “diễn biến hòa bình” chống phá cách mạng Việt Nam, các thế lực
thù địch thường sử dụng một thủ đoạn mới mang tên “bất tuân dân sự”. “Bất tuân
dân sự” thể hiện tư tưởng cực đoan, “vô chính phủ”, đang được lợi dụng gắn với
cái gọi là “xã hội dân sự” để chống phá Đảng, Nhà nước, lật đổ chế độ xã hội chủ
nghĩa ở Việt Nam.
Thuật ngữ “bất tuân dân sự” bắt nguồn lần đầu tiên trong
tập tiểu luận của tác giả người Mỹ Henry David Thoreau với tiêu đề “dân sự bất
hợp tác” viết vào tháng 5/1849. Thực chất đây là quan điểm cực đoan, “vô chính
phủ” của một kẻ vốn là phạm nhân (H.D. Thoreau viết tập tiểu luận này nhằm biện
minh cho việc ông ta phải ngồi tù ở bang Massachusetts vì tội không đóng thuế).
Đến thế kỷ XX, quan điểm của Thoreau về “bất tuân dân sự”
đã được phát triển thành phương thức đấu tranh bất bạo động và trở thành một
mũi tiến công quan trọng trong chiến lược “diễn biến hòa bình” của chủ nghĩa đế
quốc nhằm thay đổi chế độ chính trị ở các nước xã hội chủ nghĩa và những nước
không cùng phe với họ. Trong các “cách mạng màu”, “cách mạng đường phố” ở các nước
Đông Âu và Liên Xô vào những năm cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21; “Mùa xuân Ả Rập”
ở các nước Trung Đông và Bắc Phi đầu những năm 2010… đều có dấu ấn của phong
trào “bất tuân dân sự”. Gần đây nhất là phong trào biểu tình nhằm lật đổ Chính
phủ Bolivar ở Venezuela (từ năm 2017 đến nay); phong trào “cách mạng dù” của
sinh viên Hồng Công (năm 2014 và 2019) đều thể hiện rất rõ thủ đoạn “bất tuân
dân sự”. Điểm chung của các phong trào này là nhằm gây trở ngại cho hoạt động
thực thi công lý, gây mất ổn định an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội,
gây khủng hoảng toàn diện cho nhiều quốc gia và vùng lãnh thổ.
Hiện nay, có nhiều quan niệm khác nhau về “bất tuân dân sự”
nhưng thực chất “bất tuân dân sự” là các hoạt động công khai từ chối tuân theo,
hoặc vi phạm một cách cố ý và có ý thức đối với một số đạo luật
nhất định nhằm cản trở quá trình thực thi chính sách, luật pháp của nhà
nước; là hình thức phản kháng bất bạo động, gây áp lực buộc nhà nước phải thay
đổi chính sách, luật pháp, thậm chí lật đổ chính quyền; bản chất là hành vi vi
phạm pháp luật. Do vậy, “bất tuân dân sự” dù bề ngoài có vẻ ôn hòa, núp bóng
“dân sự”, không bạo lực vũ trang, nhưng hoạt động “bất tuân dân sự” được chủ
nghĩa đế quốc và các thế lực phản động sử dụng thành thủ đoạn phản cách mạng nhằm
chống phá, lật đổ chính quyền, âm mưu làm thay đổi chế độ chính trị ở những quốc
gia tiến bộ, không cùng “quỹ đạo” với chúng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét