Phạm Trần đã dẫn/mượn ý lời phát biểu của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng: “Đối với những người lầm đường, lạc lối thì phải kiên trì vận động, cảm hóa, giáo dục, thuyết phục. Đối với những kẻ mượn cớ, nhân danh “góp ý” để chống đối, phá hoại thì phải kiên quyết trừng trị theo pháp luật của Nhà nước, kỷ luật của Đảng, kỷ luật của Quân đội” để bao biện cho những suy nghĩ/hành động mượn danh dân chủ để chống Đảng Cộng sản Việt Nam, con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam thông qua bài viết “Thù địch đã đến chân?” đăng trên Danlambao tháng 12/2020.
Kiểu bài viết này, luận điệu này của Phạm Trần không phải là lần đầu, song dụng ý sâu sa của bài viết này chính là gieo giắc vào lòng người đọc câu hỏi ai là “thù địch” và “thế lực thù địch” này sao lại “đã đến chân” bằng thủ đoạn “mưa dầm thấm lâu”. Cho nên, kiên định bản lĩnh chính trị để nhận diện âm mưu, chủ đích và trả lời câu hỏi của Phạm Trần là cần thiết, góp phần để cán bộ, đảng viên và các tầng lớp nhân dân biết rõ dã tâm phản động của y.
Một là, bất cứ ai, đang ở đâu, làm gì, nhân danh ai và vì bất cứ lý do nào mà tìm mọi cách phủ nhận Đảng Cộng sản Việt Nam; xuyên tạc và phủ nhận vai trò độc quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam bằng những luận điệu là mất dân chủ, chuyên chế, đặc quyền, đặc lợi, nhóm lợi ích, bóp nghẹt dân chủ… để thông qua đó đòi thực hiện đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập và xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp năm 2013 của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam; phủ nhận và đòi xóa bỏ chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh là nền tảng tư tưởng lý luận của Đảng Cộng sản Việt Nam thì chính là “thù địch” và “thế lực thù địch”.
Thực tế, hơn 90 năm qua, Đảng Cộng sản Việt Nam đã khẳng định được vị trí, vai trò độc quyền lãnh đạo sự nghiệp cách mạng giải phóng dân tộc, đưa nhân dân Việt Nam từ thân phận nô lệ thành người tự do, làm chủ; đưa dân tộc Việt Nam từ một nước bị Pháp, Nhật thống trị thành một nước tự do, độc lập; đồng thời, xây dựng và phát triển đất nước, kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Những thành tựu đất nước Việt Nam, nhân dân Việt Nam đạt được dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam là không thể đổi trắng thay đen, không thể phủ nhận, dù nấp dưới giọng điệu tinh vi, xảo trá nào.
Vì thế, âm mưu phủ nhận vai trò lãnh đạo tuyệt đối của Đảng, đòi “đa nguyên, đa đảng” với nhiều hình thức và mức độ khác nhau, dưới chiêu bài khách quan để bảo vệ/bênh vực quyền lợi chính đáng của người dân cũng đã bị nhận diện và chỉ ra… Thực tế, Việt Nam không cần đa nguyên, đa đảng đối lập là sự thật điều đó đã được hiến định.
Hai là, những người đòi xóa bỏ con đường đi lên chủ nghĩa xã hội, xây dựng nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam thì dù đang tại chức hay đã nghỉ hưu, là trí thức bậc cao được đào tạo bài bản hay những người bị kích động a dua “ăn theo nói leo”… cũng chính là “thù địch” và “thế lực thù địch”. Bởi nói như Phạm Trần thì đây là “hai vấn đế cốt lõi của Đảng Cộng sản Việt Nam” và việc quyết định 2 vấn đề cốt lõi này không phải “là sai lầm và lạc hậu” của Đảng mà chính là sự kiên định. Sự kiên định và bản lĩnh chính trị của một Đảng Mácxit Lêninnít do Chủ tịch Hồ Chí Minh sáng lập và rèn luyện. Trong đó:
1- Việc lựa chọn và kiên định chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng và kim chỉ nam cho hành động của Đảng Cộng sản Việt Nam xuất phát từ thực tiễn lịch sử. Theo đó, Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời là kết quả của sự kết hợp sáng tạo giữa chủ nghĩa Mác – Lênin với phong trào công nhân và phong trào yêu nước Việt Nam. Ngay ở Hội nghị thành lập Đảng (1930), Đảng Cộng sản Việt Nam đã khẳng định “lấy chủ nghĩa Các Mác và Lênin làm gốc”[1] và quyết định “chủ trương làm tư sản dân quyền cách mạng và thổ địa cách mạng để đi tới xã hội cộng sản”[2]…
Lịch sử cách mạng Việt Nam hiện đại cũng chứng minh rằng: Giá trị của tư tưởng Hồ Chí Minh là không thể phủ nhận và đó là “một hệ thống quan điểm toàn diện và sâu sắc về những vấn đề cơ bản của cách mạng Việt Nam, kết quả của sự vận dụng và phát triển sáng tạo chủ nghĩa Mác – Lênin vào điều kiện cụ thể của nước ta, kế thừa và phát triển các giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc, tiếp thu tinh hoa văn hoá nhân loại; là tài sản tinh thần vô cùng to lớn và quý giá của Đảng và dân tộc ta, mãi mãi soi đường cho sự nghiệp cách mạng của nhân dân ta giành thắng lợi”. Vì thế, Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (bổ sung và phát triển năm 2011) (Cương lĩnh 2011) của Đảng đã ghi rõ: “Đảng Cộng sản Việt Nam lấy chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam cho hành động”[3].
Đó chính là thấm nhuần nguyên tắc: “Chỉ đảng nào được lý luận tiền phong hướng dẫn thì mới có khả năng làm tròn vai trò người chiến sĩ tiền phong”[4]. Đồng thời cũng chính là sự lựa chọn/kiên định của Đảng Cộng sản Việt Nam xuyên suốt hành trình xây dựng và phát triển chứ không phải là “bắt chước làm theo Trung Cộng” như Phạm Trần ấu trĩ suy nghĩ và viết. Vì thế, càng không có chuyện “Đảng Cộng sản Việt Nam “phải đổi mới chính trị”, từ bỏ Chủ nghĩa giáo điều và lạc hậu Mác Lênin và phần tư tưởng Cộng sản của Hồ Chí Minh, nhưng giữ lại “tư tưởng dân tộc” của ông Hồ để tạo bước đi mới trong xây dựng đất nước trên nền tảng dân chủ và tự do” như Phạm Trần dẫn trích trong bài viết.
2- Kinh tế thị trường là thành quả của văn minh nhân loại được Đảng Cộng sản Việt Nam nhận thức sâu sắc và vận dụng một cách đúng đắn, khách quan, khoa học, sáng tạo trở thành nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Vì thế, thay vì xây dựng nền kinh tế tập trung quan liêu, bao cấp trong mô hình cũ của chủ nghĩa xã hội, Đảng đã xác định “phát triển nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”[5]. Trong đó, kết hợp chặt chẽ, hợp lý giữa phát triển kinh tế với thực hiện tiến bộ và công bằng xã hội; nhấn mạnh vị trí, vai trò của con người là động lực và cũng là mục tiêu cao nhất của sự phát triển…
Đại hội XII của Đảng (2016) đã tiếp tục bổ sung và làm rõ: “Nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa Việt Nam là nền kinh tế vận hành đầy đủ, đồng bộ theo các quy luật của kinh tế thị trường, đồng thời bảo đảm định hướng xã hội chủ nghĩa phù hợp với từng giai đoạn phát triển của đất nước. Đó là nền kinh tế thị trường hiện đại và hội nhập quốc tế; có sự quản lý của Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa”[6]. Bước đột phá khoa học về tư duy lý luận này của Đảng dựa trên cơ sở đúc rút kinh nghiệm, kế thừa có chọn lọc thực tiễn phát triển của nền kinh tế thị trường trong lịch sử và xuất phát từ bản chất nhân văn của chủ nghĩa xã hội để khẳng định đường lối xây dựng nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa.
Ba là, những người nào – vì bất cứ lý do gì đã không chỉ giảm sút niềm tin vào lý tưởng cách mạng của người cộng sản, mơ hồ, mất cảnh giác mà còn thừa nhận/cổ súy cho các quan điểm sai trái, thù địch hòng chống phá Đảng, Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa đang xây dựng ở Việt Nam thì cũng chính là những người đã suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Những đối tượng này dù ẩn danh hay chính danh, nấp dưới chiêu bài nào, dùng thủ đoạn gì thì cũng từng bước được nhận diện và chỉ rõ, bởi đó là “những con sâu mọt” phá Đảng từ bên trong.
Việc chủ động phòng, chống và đấu tranh với các đối tượng này đòi hỏi các cấp ủy Đảng, cả hệ thống chính trị và mỗi cán bộ, đảng viên, mỗi người dân không chỉ phải nâng cao sức đề kháng; tích cực phòng, chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” về mặt tư tưởng, lý luận; rèn luyện phẩm chất đạo đức cách mạng mà còn phải nâng cao cảnh giác trước những chiêu trò, thủ đoạn giả danh của họ.
Cuối cùng, những cán bộ, đảng viên chân chính, cách mạng luôn một lòng vì nước, vì dân rất khác/khác biệt với những kẻ đã suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Cán bộ, đảng viên và nhân dân đã, đang và sẽ nhận ra đúng bản chất của người cách mạng – những người vừa là người lãnh đạo vừa là người đày tớ trung thành của nhân dân như Chủ tịch Hồ Chí Minh căn dặn. Vì vậy, kiểu kích động của Phạm Trần khi cho rằng “”thù địch” là ai đó và đó là việc giấu kín để làm con bài tẩy tại Đại hội đảng XIII”; “”thù địch” đã đến chân rồi đấy” và đó là “trò hù dọa” của các đồng chí lãnh đạo Đảng…chỉ cho thấy một sự thật – đó là Phạm Trần chả hiểu gì về bản lĩnh chính trị của mỗi người dân Việt Nam nói chung, của đội ngũ cán bộ, đảng viên nói riêng./.
[1]Đảng Cộng sản Việt Nam: Văn kiện Đảng toàn tập, Nxb Chính trị quốc gia, Hà Nội, 1998, t.2, tr.100
[2] Đảng Cộng sản Việt Nam: Văn kiện Đảng toàn tập, Nxb Chính trị quốc gia, Hà Nội, 1998, t.2, tr.2
[3] Đảng Cộng sản Việt Nam: Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XI, Nxb. Chính trị quốc gia – Sự thật, Hà Nội, 2011, tr.88
[4]V.I.Lênin: Toàn tập, Nxb. Tiến bộ, Matxcơva, 1975, t.6, tr.32
[5] Đảng Cộng sản Việt Nam: Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XI, Nxb. Chính trị quốc gia – Sự thật, Hà Nội, 2011, tr.73
[6] Đảng Cộng sản Việt Nam: Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII, Nxb. Chính trị quốc gia- Sự thật, Hà Nội, 2016, tr.25
Trần Phụng Hoàng Nhi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét