Yếu
tố siêu nhiên và những người “hợp mệnh”
Mê
tín dị đoan là một biểu hiện của suy thoái, tác động tiêu cực đối với sự phát
triển của xã hội, làm cho đời sống văn hóa tinh thần của xã hội vẩn đục, trái
với thuần phong mỹ tục của dân tộc. Do mê tín dị đoan mà không ít cán bộ, đảng
viên không kiểm soát được hành vi của mình, dẫn đến vi phạm pháp luật. Cách đây
không lâu, dư luận từng lên tiếng về vụ bố con ông Tạ Văn Phú và Tạ Văn Cường ở
xã Tam Hiệp, huyện Phúc Thọ, TP Hà Nội đều là đảng viên nhưng vẫn lập đền thờ,
xem tướng, bói toán, làm tà thuật tại nhà. Hàng trăm người đã bị rỗ mặt vì tin
“thầy” “di cung, hóa số”.
Một
số cán bộ, đảng viên thường xuyên cầu cúng vượt quá giới hạn sinh hoạt tín
ngưỡng bình thường. Cũng do mê tín dị đoan, tin tưởng vào bói toán có tướng, số
làm quan, phát tài nên có người còn tìm cách “vận động” mua bán chức quyền.
Thậm chí có trường hợp do tin vào số, mệnh, vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc của
tổ chức, hãm hại, trù dập cán bộ, tìm cách gạt bỏ những người không hợp với
mình, lôi kéo những người “hợp mệnh” vào cùng ê kíp để dễ bề thao túng. Không
ít cán bộ, đảng viên tin vào sự may mắn, tin vào những yếu tố siêu nhiên nên
thường xuyên đi cầu cúng, tế lễ… Có gia đình cán bộ, công chức xây am, điện thờ
đồ sộ quá mức thông thường, hằng ngày hương khói, tụng kinh, gõ mõ ảnh hưởng
đến môi trường văn hóa, đến an ninh của khu dân cư. Mới đây, dư luận cũng lên
tiếng về một vị vụ trưởng được cho là đi hầu đồng để cầu thăng quan tiến chức.
Hay tại thị xã Gia Nghĩa, tỉnh Đắc Nông, nhiều người dân rất bức xúc vì gia
đình một cán bộ khi tổ chức đám tang cho bố đã rải tiền thật ra đường.
Mê
tín dị đoan còn gây lãng phí của cải, thời gian, cản trở sự phát triển xã hội.
Hằng năm, cả nước đốt đi hàng chục nghìn tấn giấy để làm vàng mã, biến hàng
trăm tỷ đồng thành tro bụi. Nhiều người còn sắm cả Iphone, biệt thự, ô tô, máy
bay, du thuyền, đô-la vàng mã để... cúng cho người đã khuất.
Theo
kết quả khảo sát của đề tài khoa học: “Đấu tranh khắc phục tệ mê tín dị đoan trong
cán bộ, đảng viên trên địa bàn TP Hà Nội” do Học viện Báo chí và Tuyên truyền
chủ trì, TS Trương Ngọc Nam làm Chủ nhiệm, thì hiện nay có một bộ phận không
nhỏ cán bộ, đảng viên và nhân dân có tâm lý muốn đi lễ cầu cúng trong các đền
chùa, miếu phủ. Theo kết quả khảo sát cho thấy: Về trình độ học vấn, mức độ
thường xuyên đi lễ cầu cúng ở những người có trình độ trung học trở xuống là
71,1%; cao đẳng, đại học là 69,4%; trên đại học là 67,3%. Về nghề nghiệp, những
người làm công việc kinh doanh, nghề nghiệp có nhiều rủi ro như nghề y, sản
xuất và kinh doanh hóa chất… tỷ lệ thường xuyên đi cầu cúng cũng lớn hơn. Nhiều
cơ quan tổ chức đi lễ tập thể và đi nhiều đợt trong năm. Những năm trước có báo
đưa tin, một đoàn kịch ở Hà Nội quy định hằng năm, cả đoàn phải đi lễ đền chùa,
đặc biệt là đền Bà Chúa Kho như là “nhiệm vụ bất khả từ”. Đi diễn đến đâu có
đền chùa, miếu phủ thì phải lễ, diễn xong thì phải tạ… Theo người phụ trách thì
“chả gì nó cũng liên quan đến miếng cơm manh áo của cả đoàn nên phải thực
hiện... nghiêm túc”.
Nguyên
nhân của tình trạng trên có phần tác động của mặt trái cơ chế thị trường, làm
cho con người dễ sùng bái đồng tiền, tha hóa đạo đức, lối sống. Mặt trái của
kinh tế thị trường cũng làm cho tệ tham nhũng nghiêm trọng, tệ nạn xã hội gia
tăng, nhiều giá trị truyền thống bị xâm phạm. Nhiều người giàu có, thành đạt
một cách nhanh chóng, bất ngờ nảy sinh quan niệm sự thành đạt, giàu có là do số
phận, do... trời phù hộ. Những giá trị đạo đức truyền thống bị xâm hại, tốt-xấu
lẫn lộn làm xuất hiện “khoảng trống” tinh thần, làm một bộ phận thiếu niềm tin
về hạnh phúc, về điều tốt đẹp trong đời sống hiện thực, tìm đến sự “đền bù hư
ảo” từ thế giới thánh thần.
Một
nguyên nhân cơ bản dẫn đến mê tín dị đoan là một bộ phận cán bộ, đảng viên
thiếu tu dưỡng, rèn luyện, thiếu ý chí phấn đấu, vươn lên, chưa gương mẫu trong
việc xây dựng nếp sống văn hóa mới. Hiện tượng cán bộ, đảng viên kể cả cấp cao
tổ chức cho gia đình đi lễ các đền chùa xin quẻ, tổ chức các cuộc lễ cầu tài, cầu
lộc, cầu phúc rất to, cung tiến tiền triệu, thậm chí hàng chục triệu đồng đã
không còn hiếm. Ở một khía cạnh khác, nhiều vấn đề thuộc về đời sống tâm linh
hay những hiện tượng lạ mà khoa học chưa có điều kiện lý giải, trong khi đó, sự
thấm nhuần về thế giới quan, phương pháp luận khoa học của cán bộ, đảng viên
còn hạn chế cho nên đã giải thích một số hiện tượng tâm linh theo hướng duy
tâm, thần bí.
Những
khó khăn trong khắc phục mê tín dị đoan còn do những hạn chế bất cập về trình
độ, năng lực lãnh đạo, quản lý của đội ngũ cán bộ, của các cấp, các ngành. Có
lúc, có việc chưa thống nhất về quan điểm chỉ đạo, thiếu kiên quyết trong xử lý
các hành vi vi phạm, việc tuyên truyền xây dựng đời sống văn hóa còn nhiều hạn
chế… Trình độ nhận thức, phương pháp công tác của đội ngũ cán bộ làm công tác
văn hóa còn nhiều bất cập, có lúc cứng nhắc, máy móc trong cách ứng xử, trong
phương pháp giải quyết hoặc buông lỏng quản lý, để cho các hoạt động tín
ngưỡng, mê tín dị đoan diễn ra một cách tự phát…
Cần phân biệt tôn giáo, tín ngưỡng với mê tín dị đoan
Trong
quan điểm của Chủ tịch Hồ Chí Minh, văn hóa đời sống thực chất là đời sống mới.
Đời sống mới, theo Người, bao gồm cả đạo đức mới, lối sống mới và nếp sống mới.
Chúng có mối quan hệ gắn bó với nhau, trong đó đạo đức đóng vai trò chủ yếu.
Lối sống mới là lối sống có lý tưởng, có đạo đức, văn minh, tiên tiến, kết hợp
hài hòa truyền thống tốt đẹp của dân tộc và tinh hoa văn hóa của nhân loại.
Chính vì vậy, Chủ tịch Hồ Chí Minh yêu cầu phải “sửa đổi những việc rất cần
thiết, rất phổ thông, trong đời sống của mọi người, tức là sửa đổi cách ăn,
cách mặc, cách ở, cách đi lại, cách làm việc”. Người phê phán: “... Khi ta làm
cách mạng thì trời hay người làm? Khi ta kháng chiến thì trời hay người làm?
Năm trước chống hạn là vì người hay vì trời? Trời làm hạn là xấu, ta phải chống
hạn. Ta phải chống hạn chứ không phải cầu trời...”.
Để
đấu tranh với các tình trạng mê tín dị đoan, bên cạnh việc tuyên truyền giáo
dục, nêu gương của cán bộ, đảng viên, nhất là người đứng đầu, phải kết hợp với
việc xử lý nghiêm những hành vi mê tín dị đoan hay lợi dụng mê tín dị đoan, gây
tác động xấu đến xã hội, ảnh hưởng đến sức khỏe và tinh thần của nhân dân. Vạch
trần những thủ đoạn lừa bịp, xử lý kiên quyết những bọn “buôn thần bán thánh”,
những thầy tướng, thầy bói, cô đồng… có hành vi lừa bịp, trục lợi. Làm cho mọi
người phân biệt đâu là tôn giáo, tín ngưỡng, đâu là mê tín dị đoan, từ đó thấy
được đâu là sinh hoạt tôn giáo, tín ngưỡng chân chính, đâu là lợi dụng tôn
giáo, tín ngưỡng để hoạt động mê tín dị đoan.
Đồng
thời, các cơ quan chức năng phải có quan điểm định hướng, chỉ đạo và quy định
thống nhất để quản lý các hoạt động tín ngưỡng và mê tín dị đoan. Trước các
hiện tượng lạ, dư luận quan tâm, dễ dẫn đến những đồn đoán thần bí, thậm chí
xuyên tạc, cần sớm nghiên cứu đưa ra kết luận khoa học và công khai.
Giáo
sư, Tiến sĩ Ngô Đức Thịnh, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Văn hóa Việt Nam,
Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và Bảo tồn tín ngưỡng Việt Nam (Hội Di sản Việt
Nam), khi trao đổi với phóng viên Báo Quân đội nhân dân, cho rằng, bài trừ mê
tín dị đoan trong tình hình hiện nay phải đi liền với tăng cường quản lý các lễ
hội. “Hiện nay, nhiều lễ hội được khôi phục và phát triển nhưng mặt trái của nó
là việc khôi phục có chiều hướng tràn lan, thiếu chọn lọc, thiếu thẩm định, dẫn
đến loạn chuẩn. Từ đó, hiện tượng mê tín dị đoan cũng đồng hành phát triển, đeo
bám nhờ vào các lễ hội mà tồn tại. Vì vậy, lễ hội cần phải được quản lý chặt
chẽ, trước khi cho phép hoạt động phải thấy rõ được tác dụng văn hóa tích cực
của nó với đời sống cộng đồng xã hội. Đồng thời, cần có những quy định hướng
dẫn sinh hoạt lễ hội, ngăn ngừa có hiệu quả hoạt động mê tín dị đoan”-Giáo sư
Ngô Đức Thịnh khẳng định.
Mê tín dị đoan là không thể chấp nhận được
Trả lờiXóa