Nhân
quyền và chủ quyền quốc gia dân tộc, tuy là hai vấn đề khác nhau nhưng lại là
có liên quan chặt chẽ với nhau trong việc bảo đảm và thúc đẩy quyền con người ở
mỗi quốc gia dân tộc. Vậy nhân quyền có thực sự cao hơn chủ quyền hay
không và chúng ta cần nhìn nhận về vấn đề này như thế nào là nội dung cuộc trao
đổi giữa phóng viên VOV với PGS.TS. Đặng Dũng Chí, nguyên Viện trưởng Viện
Quyền con người (Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh) sau đây:
PV: Thưa ông, luận
thuyết "nhân quyền cao hơn chủ quyền" được Mỹ và các quốc gia phương
Tây khởi xướng từ sau chiến tranh lạnh. Đây là vấn đề tuy không mới nhưng nó vẫn
đang gây nên nhiều tranh cãi, bàn luận. Vậy theo ông, chúng ta cần nhìn nhận về
vấn đề này thế nào?
PGS.TS. Đặng
Dũng Chí: Có thể nói, vấn đề “nhân quyền cao hơn chủ quyền” là luận điểm không
mới. Vấn đề này xuất hiện rất sớm, kể từ khi Chiến tranh thế giới lần thứ hai kết
thúc. Và đặc biệt, nó rộ lên bắt đầu từ cuối năm 50 của thế kỷ 20, khi các
chính trị gia Mỹ hiểu rằng, họ không thể giành chiến thắng trước các thế hệ
lãnh đạo và người dân đã được thử thách qua chiến tranh, mà phải tấn công vào
nhận thức của lớp trẻ, thông qua dân chủ, nhân quyền. Có thể nói, cơ sở của luận
điểm này, đó là tính phổ quát của nhân quyền, và một quy định rất quan trọng
trong quy định nhân quyền quốc tế, đó là khuyến khích sự hợp tác của các quốc
gia trong việc thúc đẩy nhân quyền. Bản chất của luận điểm này là tuyệt đối hóa
vấn đề nhân quyền, coi nhân quyền là giá trị cao nhất, các giá trị khác phải
nhường bước cho việc thúc đẩy và bảo vệ nhân quyền.
PV: Vậy, những
người khởi xướng quan điểm này không đơn thuần là để so sánh quyền con người với
chủ quyền của một quốc gia, hẳn là có ý đồ, thưa ông?
PGS.TS. Đặng
Dũng Chí: Như đã nói ở trên, luận điểm này được nêu ra và luôn luôn được khuyến
khích bởi mưu đồ chính trị rất rõ. Các nước luôn cổ vũ cho luận điểm này là nhằm
thay đổi chế độ chính trị tại các nước xã hội chủ nghĩa, ngăn chặn các nước độc
lập dân tộc đi theo con đường xã hội chủ nghĩa. Đồng thời, ngăn chặn tiến trình
của các nước độc lập mà không theo chỉ huy, chỉ đạo của phương Tây. Vấn đề nhân
quyền, bản chất là vấn đề đạo đức, thế nhưng do bị chính trị hóa nên nó làm cho
câu chuyện nhân quyền trở nên phức tạp.
PV: Như ông vừa
phân tích, bản chất của luận điểm này là họ tuyệt đối hóa vấn đề nhân quyền,
coi nhân quyền là giá trị cao nhất. Nhưng rõ ràng khi một quốc gia, dân tộc bị
mất chủ quyền, thì quyền con người cũng sẽ không được bảo đảm?
PGS.TS. Đặng
Dũng Chí: Đúng như thế, lịch sử Việt Nam và các nước đã trải qua quá trình đấu
tranh giành độc lập dân tộc đều hiểu sâu sắc rằng, không có độc lập dân tộc, chủ
quyền quốc gia thì không thể có nhân quyền một cách đầy đủ trọn vẹn. Ngày nay,
độc lập dân tộc, chủ quyền quốc gia còn là việc các quốc gia không bị chi phối
bởi các định chế kinh tế, tài chính toàn cầu và không bị cuốn vào cuộc chơi của
các nước lớn. Thực tế, gần đây cho thấy, ở các nước Trung Đông, gần đây nhất là
Syria, khi chủ quyền quốc gia không được giữ vững thì các quyền con người không
những không được đảm bảo mà còn dẫn đến những thảm họa về nhân quyền. Chúng ta
đã thấy những dòng người di tản đi khắp nơi trên thế giới. Đấy là câu chuyện
cho thấy khi chủ quyền quốc gia không đảm bảo thì các quyền con người sẽ ra
sao.
PV: Hàng năm, một
số quốc gia, tổ chức luôn có những báo cáo về tình hình nhân quyền ở Việt Nam,
trong đó có nhiều thông tin phản ánh sai lệch thực tế vấn đề dân chủ, nhân quyền
của chúng ta. Ông có thể cho biết, tại sao họ lại luôn cố ý áp đặt và có cái
nhìn sai lệch đối với Việt Nam?
PGS.TS. Đặng
Dũng Chí: Kể từ khi các nước xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, các
nước phương Tây giành được thế thượng phong trong tất cả các vấn đề toàn cầu,
trong đó có vấn đề dân chủ, nhân quyền. Chính vì thế họ khuyến khích, thúc đẩy
luận điểm “nhân quyền cao hơn chủ quyền”. Họ luôn tố cáo Việt Nam không đảm bảo
đầy đủ về nhân quyền. Đây là một động cơ chính trị rất rõ, nhằm gây mất ổn định
chính trị xã hội ở Việt Nam và làm giảm uy tín của Việt Nam trong dư luận quốc
tế. Mục đích cuối cùng của họ là thay đổi chế độ chính trị ở Việt Nam. Đó là chế
độ xã hội chủ nghĩa mà chúng ta đang lựa chọn. Có thể nói, đây là một thái độ
không đúng đắn, không đàng hoàng. Họ sử dụng cái gọi là tiêu chuẩn kép áp đặt với
những nước đi theo xã hội chủ nghĩa như Việt Nam.
PV: Quyền dân tộc
tự quyết được thừa nhận là nguyên tắc cơ bản của pháp luật quốc tế hiện nay. Và
tất cả các dân tộc đều có quyền tự quyết, tự do quyết định thể chế chính trị của
mình. Như vậy, việc lợi dụng nhân quyền để can thiệp vào chủ quyền quốc gia của
nước khác là vi phạm luật pháp quốc tế, thưa ông?
PGS.TS. Đặng
Dũng Chí: Đúng như vậy, quyền tự quyết dân tộc, trong đó có chủ quyền quốc gia
là một giá trị lớn, một giá trị cực kỳ thiêng liêng, bởi nó là kết quả đấu
tranh của các dân tộc khẳng định quyền của mình trong cộng đồng quốc tế và được
luật pháp quốc tế thừa nhận một cách rộng rãi. Có thể nói rằng, quyền tự quyết
dân tộc đã được xác lập một cách vững chắc trong luật quốc tế và chính Luật
Nhân quyền quốc tế cũng ghi nhận rất rõ quyền tự quyết dân tộc, coi đó như một
điều kiện không thế thiếu được của quyền con người. Tại tuyên bố Vienna của
Chương trình hành động năm 1993 đã khẳng định: Việc khước từ quyền tự quyết dân
tộc là vi phạm quyền con người. Chính vì thế, việc sử dụng vấn đề nhân quyền để
can thiệp vào công việc của các nước khác, trong đó có Việt Nam, đấy chính là
vi phạm nhân quyền, đồng thời cũng là vi phạm luật pháp quốc tế./.
Nguồn: ST
Chủ quyền quốc gia là trên hết
Trả lờiXóa