Vừa qua sự việc đoàn xe Jeep cắm cờ Mỹ với những lái xe mặc quần áo rằn ri vằn vện chở dàn người đẹp ở Lễ hội áo dài Hoa Cúc biển tại Cửa Lò, diễu phố và tràn lan trên các trang mạng đã gây xôn xao dư luận. Thậm chí có những người diện bộ quân phục thêu hình con diều hâu trên tay áo, đội mũ nồi đỏ của sư đoàn lính dù Mỹ - những kẻ trước đây đã gây ra nhiều tội ác trên đất nước ta với biệt danh “thiên thần sát Cộng”.
Những
năm qua, quyền tự do của công dân Việt Nam trong mọi lĩnh vực đều được chính
quyền và cộng đồng tôn trọng. Việc ăn mặc, xu hướng thẩm mỹ của từng cá nhân
cũng thay đổi theo sự phát triển đa chiều của thế giới. Văn hóa mặc đã được đề
cao, chú trọng bởi điều kiện kinh tế-xã hội phát triển và người dân, nhất là
giới trẻ có thể nhanh chóng cập nhật các xu hướng thời trang mới qua các nền
tảng mạng xã hội. Ở khía cạnh khác, theo quy định, trang phục dành cho quân
nhân của quân đội bất cứ nước nào cũng có mục đích dùng riêng cho hoạt động
quân sự nhằm đảm bảo tính thống nhất, nghiêm ngắn trong thực hiện nhiệm vụ, bảo
vệ cơ thể và sức khỏe của người lính và một số khác dùng trong hoạt động chiến
đấu, tuần tra. Việc lạm dụng và làm biến tướng bộ quân phục của các nước là một
việc làm phản cảm và phản văn hóa trầm trọng.
Hiện
nay, trên mạng xã hội lan truyền hàng chục video clip được lan truyền với tốc độ
chóng mặt với phần âm nhạc là những ca khúc của chế độ Sài Gòn cũ với ca từ sến
sẩm và nội dung sặc mùi chống cộng sản. Minh họa hình ảnh cho những ca khúc ấy
là hàng chục con người mặc đủ các thể loại quần áo rằn ri, vằn vện của ngụy
quân và lính Mỹ trước 1975, diễn lại những cảnh chiến đấu với quân đội Việt
Nam, có đầy đủ súng ống, lựu đạn, dao găm và bị thương tơi tả. Địa điểm quay
clip được chú thích là trong các cánh rừng vắng ở Khe Sanh (Quảng Trị), Cao
Phong (Hòa Bình), Đình Lập (Lạng Sơn), Cúc Phương (Ninh Bình)… Đỉnh điểm là
cuối năm 2020, tại hội trường khu 1, thị trấn Cao Phong, Hòa Bình,
những kẻ có sở thích “dị hợm” này lại tập chung nhảy nhót, đú đởn và hát những
ca khúc đầy kích động ngay dưới Quốc kỳ, Đảng kỳ.
Điều
này cho thấy, vấn đề về nhận thức của nhiều người Việt đối với việc mang, mặc
quân phục của Mỹ, Ngụy là rất đáng báo động. Thậm chí, đã có nhiều biến tướng
quan ngại trong hoạt động, giao lưu của nhiều nhóm người thuộc các Câu lạc bộ
“Yêu đồ lính” tại hầu hết các tỉnh, thành trong cả nước. Nhiều kẻ cơ hội chính
trị đã nhân hiện tượng này để bình luận, “chém gió” trên các trang phản động
với lời ca tụng “chế độ Việt Nam cộng hòa đã chết nhưng vẫn còn sống trong lòng
dân”. Đồng thời, chúng cũng bình phẩm xúc phạm quân phục của Quân đội nhân dân
Việt Nam là “xấu”, “rách rưới” … nên chẳng ai thích, không ai thèm mặc nó, đồng
nghĩa với việc “chế độ đang sống mà như…chết”.
Rất
nhiều người dân, đặc biệt là các cựu chiến binh tỏ ra rất bức xúc trước sở
thích kì dị và sự lố lăng, kém hiểu biết của những người tự cho rằng mình mặc
“trang phục ngụy” là thể hiện ngưỡng mộ “chất lính”, nét đẹp khoẻ khoắn, hay đó
là sự “tự do”, “phá cách”, khẳng định đẳng cấp về “sự ăn mặc”. Dẫu rằng xu
hướng mặc đồ lính ngụy vốn dĩ đã thịnh hành trong các tỉnh phía Nam một thời
gian dài bởi có khá nhiều người miền Nam còn hoài niệm về ký ức của cuộc chiến
đã qua từ rất lâu, họ mua đồ “nhà binh” nhằm thể hiện sự hiểu biết, chứng tỏ
được đẳng cấp của một người lắm tiền bạc. Song, khi trào lưu này âm thầm lan ra
miền Bắc, và thể hiện một cách đầy “kiêu hãnh” bởi hàng trăm con người được gọi
là thành viên ưu tú của CLB Yêu đồ lính miền Bắc khi họ mặc đủ loại quần áo
lính để tụ tập, hội hè tại các cơ sở thờ tự như Chùa Trầm, huyện Chương Mỹ, Hà
Nội rồi diễu hành trên xe jeep khắp các ngả đường trung tâm, gây sự chú ý của
người dân, thì câu chuyện có lẽ không chỉ dừng lại ở một sở thích ăn mặc nữa,
mà nó mang ý nghĩa chính trị rõ ràng.
Và rất
có thể, từ việc xóa nhòa ranh giới, sự phân định của ngụy quân, ngụy quyền, các
thành viên “yêu đồ lính” ở các tỉnh thành sẽ dần dần trở thành cơ sở tiếp tay
cho các đối tượng phản động lưu vong, biến các CLB này trở thành một tổ chức
ngoại vi, phục vụ cho hoạt động chống Đảng, chống Nhà nước khi có điều kiện cần
thiết. Khi vào các trang cá nhân của một số người được coi là thủ lĩnh của các
hội nhóm, có thể thấy được nhiều tư tưởng, nhìn nhận về đất nước khá cực đoan,
thiếu niềm tin và bất mãn với chế độ. Các thành viên khác cũng cho thấy sự lệch
lạc về nhận thức cũng như cảm tính cá nhân mà quy chụp nhiều vấn đề một cách
tiêu cực, không cần biết phải, trái, đúng sai. Nếu bị kích động, họ hoàn toàn
có thể trở thành những “que diêm” dự trữ nằm trong âm mưu gây dựng những đốm
lửa nhỏ ở trong nước, để đốt lên một ngọn lửa lớn của bọn phản động đang nhăm
nhe “chuyển lửa về quê hương”.
“Mặc
cái gì tốt đẹp thì nên mặc, còn mặc đồ của những kẻ bán nước, lưu vong, là nỗi
ô nhục của dân tộc thì có nên mặc không? Mặc đồ của những kẻ đi đến đâu đàn áp,
bắn giết, cướp bóc đốt nhà, đánh đập, tra tấn người Việt Nam đến đó thì có nên
cổ súy không?” - Đó là câu hỏi của nhiều bạn trẻ comment vào các trang, hội
nhóm “Yêu đồ lính”. Tuy nhiên điều đáng nói là trước hiện tượng đáng phê phán
nêu trên, đến nay vẫn chưa được chính quyền địa phương hay cơ quan chức năng
nào quan tâm một cách đúng mức để có biện pháp chấn chỉnh hành vi phản cảm
khiến dư luận xã hội bức xúc, phẫn nộ này.
Thiết
nghĩ, đã đến lúc chúng ta cần có một chế tài, một quy định cứng rắn cho việc
mang mặc “quân phục ngụy”, không để cho những chiêu trò ấu trĩ và lố bịch như
bài viết đã nêu tiếp diễn.
cần xử lý ngay những tên côn đồ này
Trả lờiXóa