Thứ Năm, 20 tháng 4, 2023

THỰC HIỆN CHÍNH SÁCH DÂN TỘC TÔN GIÁO VỚI XÂY DỰNG QUỐC PHÒNG AN NINH

 

Dân tộc luôn là vấn đề có vị trí chiến lược đối với tất cả các quốc gia trên thế giới. Đặc biệt trong bối cảnh hiện nay, vấn đề dân tộc đang có những diễn biến phức tạp đối với mỗi quốc gia và cả toàn cầu. Dân tộc, sắc tộc, tôn giáo là vấn đề nhạy cảm mà các thế lực thù địch luôn tìm cách lợi dụng nhằm chống phá sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội, bảo vệ Tổ quốc của Nhân dân ta và chia rẽ khối đại đoàn kết của dân tộc ta. Việt Nam là một quốc gia đa dân tộc. Đặc trưng nổi bật trong quan hệ giữa các dân tộc ở nước ta là sự cố kết dân tộc, hoà hợp dân tộc trong một cộng đồng thống nhất đã trở thành truyền thống, sức mạnh và đã được thử thách trong các cuộc đấu tranh chống ngoại xâm, bảo vệ Tổ quốc, xây dựng đất nước qua hàng nghìn năm lịch sử. Các dân tộc có ngôn ngữ, đặc trưng văn hóa và trình độ phát triển khác nhau. Tính khác biệt tạo nên sự phong phú, đa dạng. Nhưng bản thân nó cũng sẽ tạo nên sự phân biệt nếu quan hệ dân tộc không được giải quyết tốt, từ đó tác động ảnh hưởng đến nền quốc phòng, an ninh.

Quan tâm đặc biệt phát triển kinh tế - xã hội gắn với bảo đảm quốc phòng, an ninh vùng đồng bào Khmer, nhất là vùng sâu, vùng xa, biên giới. Tập trung đầu tư xây dựng, nâng cấp kết cấu hạ tầng giao thông nông thôn, hoàn chỉnh hệ thống cầu, đường nối liền từ các huyện đến các xã, thôn nhằm đáp ứng nhu cầu đi lại của nhân dân, thúc đẩy kinh tế, văn hóa, xã hội, giao lưu vận chuyển hàng hóa kết hợp chính sách giải quyết đầu ra cho nông sản.

Cần có cơ chế ưu tiên bảo đảm nguồn lực để thực hiện tốt các chính sách phát triển kinh tế - xã hội, xóa đói, giảm nghèo đối với vùng dân tộc Khmer, nhất là các chính sách đã ban hành. Đa dạng hóa nguồn lực đầu tư, trong đó ngân sách nhà nước là chủ yếu bên cạnh việc tăng cường thu hút sự tham gia của các doanh nghiệp vào địa bàn vùng dân tộc thiểu số. Xem xét tăng định mức cho đầu tư phát triển, bố trí nguồn vốn đặc thù hỗ trợ địa phương có đông đồng bào dân tộc Khmer sinh sống. Giảm các nội dung chính sách hỗ trợ nhỏ lẻ, tập trung nguồn vốn triển khai hiệu quả những chính sách trọng tâm, chiến lược. Thống nhất cơ chế lồng ghép các nguồn vốn của chương trình, dự án, chính sách đối với địa bàn thuộc vùng dân tộc, tránh chồng chéo, trùng lắp và dàn trải nguồn vốn. Đơn giản hóa thủ tục hành chính, có cơ chế đặc thù về cấp phát, thanh toán. Tăng cường công tác quản lý, thanh tra, kiểm tra nhằm nâng cao hiệu quả chính sách, tránh thất thoát, lãng phí.

1 nhận xét: