Chủ tịch Hồ Chí Minh đã sớm chỉ ra một trong những căn bệnh mà một bộ phận cán bộ, đảng viên mắc phải là “kéo bè kéo cánh”, từ bè cánh mà đi đến chia rẽ. Bác Hồ khẳng định bệnh này “rất nguy hiểm”, “rất tai hại cho Đảng”, vì: “Nó làm hại đến sự thống nhất... Nó làm mất sự thân ái, đoàn kết giữa đồng chí. Nó gây ra những mối nghi ngờ”.
Một thói xấu là “mảnh đất màu mỡ” cho chủ nghĩa cá nhân phát triển.
Xuất phát từ hoàn cảnh lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, thế hệ ông cha ta luôn phải nương tựa vào nhau, cố kết chặt chẽ với nhau để đối phó, đẩy lùi mọi nguy cơ thiên tai địch họa. Mặt khác, do điều kiện lao động sản xuất gắn bó với nghề trồng lúa nước, người Việt thường sống co cụm bên nhau trong một dòng tộc, một cộng đồng làng xã nhất định.
Tuy vậy, nếu quan niệm này phát triển lệch lạc, chi phối vào nếp nghĩ, nếp sống và ứng xử dễ làm cho người ta chỉ nhìn cây mà không thấy rừng; chỉ trông quẩn quanh với “một khoảnh”, một vùng mà chưa bao quát, vươn tầm ra cái lớn lao, toàn cảnh; chỉ thiên về lợi ích riêng, cục bộ, trước mắt mà chưa gắn kết với lợi ích chung, toàn bộ, lâu dài. Đây cũng là cơ sở nảy sinh tâm lý cục bộ, bè phái-một thói ứng xử trái ngược với truyền thống đoàn kết, nhân nghĩa, thủy chung của cộng đồng dân tộc ta; đồng thời cũng là nguy cơ làm xói mòn nhân cách đạo đức, lối sống của một bộ phận cán bộ, đảng viên và không phù hợp với mục tiêu xây dựng những hệ giá trị văn hóa tốt đẹp của nhân cách con người Việt Nam trong thời đại Hồ Chí Minh.
Căn bệnh cục bộ, bè phái này không chỉ gây tổn hại đến sức mạnh đoàn kết thống nhất, sức mạnh kỷ luật, năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu trong Đảng nói chung, trong mỗi tổ chức đảng nói riêng mà còn làm xấu hình ảnh của Đảng, hình ảnh cán bộ, đảng viên trong mắt nhân dân. Vì nói đến cán bộ, đảng viên của Đảng Cộng sản Việt Nam là nói đến tinh thần hy sinh, cống hiến vì dân, vì nước; là đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và dân tộc Việt Nam; là hạt nhân và biểu tượng đoàn kết trong xã hội.
Do vậy phòng, chống, đấu tranh với mọi biểu hiện cục bộ, bè phái là một trong những nhiệm vụ thường xuyên, cấp bách nhằm làm trong sạch bộ máy công quyền hiện nay. Để đẩy lùi biểu hiện suy thoái đạo đức, lối sống này, một mặt cần đề cao trách nhiệm nêu gương của đội ngũ cán bộ, đảng viên trong việc “giữ gìn sự đoàn kết nhất trí của Đảng như giữ gìn con ngươi của mắt mình”; mặt khác luôn quan tâm chăm lo xây dựng cấp ủy, tổ chức đảng thực sự trong sạch, vững mạnh, giữ vững và phát huy truyền thống dân chủ, thương yêu đồng chí lẫn nhau trong Đảng; tôn trọng những đảng viên có ý kiến khác biệt nhưng không làm phương hại đến mục tiêu, lợi ích chung của tập thể, cộng đồng và đất nước.
Muốn vun đắp tinh thần đoàn kết thật sự, cần chú trọng giáo dục nâng cao bản lĩnh chín chắn, thái độ trung thực, đức tính khiêm nhường, tinh thần cao thượng cho mỗi cán bộ, đảng viên. Bản lĩnh để không bị người khác lèo lái vì những động cơ, mục đích thiếu lành mạnh. Trung thực để thể hiện tính khảng khái, công tâm của bản thân và nói “không” với các biểu hiện theo đuôi, a dua sai trái. Khiêm nhường để lắng nghe, học hỏi, tiếp thu cái hay, cái tốt của đồng chí, đồng đội và cũng là để tránh xa thái độ hẹp hòi khi nhìn nhận, đánh giá người khác. Cao thượng để ứng xử thân thiện, nhân nghĩa với anh em trong cơ quan, đơn vị, không để “cái tôi” cá nhân lấn át “cái ta” tập thể dễ dẫn đến những rạn nứt, sứt mẻ không đáng có trong nội bộ.
Một điều không kém phần quan trọng là mỗi cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ chủ chốt cần chú trọng giải quyết hài hòa, xử lý đúng đắn các mối quan hệ chung - riêng, tập thể - cá nhân, xã hội - gia đình; không để tư duy, quan niệm, lối sống duy tình, thân hữu chi phối vào việc công, lợi ích công và ảnh hưởng đến các mối quan hệ, đoàn kết thống nhất trong tổ chức, cơ quan, đơn vị.
ST
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét