Trước hết, chúng ta cần khẳng định rõ: Đảng
Cộng sản Việt Nam (CSVN) mang bản chất khoa học và cách mạng. Đảng ta không có
lợi ích nào khác ngoài lợi ích của đất nước và dân tộc. Điều này đã được kiểm
chứng và khẳng định cả về lý luận và thực tế trong hơn 80 năm qua từ ngày có
Đảng. Đảng CSVN mang bản chất khoa học, bởi vì Đảng ra đời, tồn tại và phát
triển hợp theo quy luật của xã hội; đáp ứng yêu cầu phát triển của đất nước.
Đảng CSVN mang bản chất cách mạng, bởi vì Đảng lĩnh trách nhiệm lãnh đạo toàn
dân tộc đấu tranh giành độc lập, thống nhất đất nước; mang lại tự do, hạnh phúc
cho nhân dân nhằm đạt mục tiêu của CNXH; đồng thời, đóng góp vào phong trào
cách mạng thế giới vì hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội, v.v…
Sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam là nhân
tố hàng đầu quyết định mọi thắng lợi của cách mạng, đó là nhận định không chỉ
của Đảng, nhân dân ta mà còn là của bạn bè quốc tế. Tuy nhiên, hiện nay, các
thế lực thù địch chống Việt Nam thường xuyên tuyên truyền luận điệu: “Ở quốc
gia mà chỉ có một đảng duy nhất lãnh đạo như Việt Nam thì không có dân chủ, sẽ
đưa đất nước, dân tộc đi vào ngõ cụt”. Trên mạng internet vẫn xuất hiện nhiều
thông tin thù địch, trái chiều, các blog có nội dung xấu rêu rao tư tưởng dân
chủ tư sản, bôi son, tô hồng về những thành tựu của các nước tư sản theo chế độ
đa nguyên, đa đảng, hay trực tiếp nói xấu, bôi nhọ vai trò lãnh đạo của Đảng
Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng
ta. Bản chất của hoạt động này là nhằm phủ nhận sự lãnh đạo tuyệt đối, trực
tiếp về mọi mặt của Đảng, kích động đa nguyên, đa đảng, từng bước chuyển hóa
thể chế chính trị ở Việt Nam.
Thực tiễn từ khi ra đời, Đảng Cộng sản Việt
Nam luôn là đội tiên phong, lãnh tụ chính trị của giai cấp công nhân và toàn
thể dân tộc Việt Nam, là người lãnh đạo và tổ chức mọi thắng lợi của cách mạng
Việt Nam. Qua sự “sàng lọc” khắc nghiệt của lịch sử những thập niên đầu thế kỷ
XX, dân tộc Việt Nam, nhân dân Việt Nam đã lựa chọn Đảng Cộng sản Việt Nam là
người duy nhất dẫn dắt mình đi đến tương lai hạnh phúc. Như vậy, cần khẳng định
rằng, Việt Nam đã từng có thời kỳ lịch sử nhiều đảng cùng tham gia lãnh đạo
cách mạng, nhưng chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam là cách mạng nhất, chân chính
nhất, đủ bản lĩnh lãnh đạo cách mạng nước ta. Chế độ chính trị một đảng lãnh
đạo là do nhân dân ta lựa chọn từ chính những trải nghiệm trong quá trình lịch
sử đấu tranh giải phóng dân tộc, kháng chiến chống xâm lược và trong sự nghiệp
xây dựng, bảo vệ Tổ quốc. Dưới sự lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam,
sự nghiệp cách mạng nước ta đã đem lại những quyền cơ bản nhất cho quốc gia,
dân tộc và toàn thể nhân dân Việt Nam thực sự được làm chủ cuộc sống của mình,
được sống trong “tự do, hạnh phúc”.
Phải chăng chế độ một đảng cầm quyền là mất
dân chủ?
Nếu chỉ nhìn vào hiện tượng, thì đã có lúc, có
nơi một số đảng cộng sản cầm quyền ở các nước xã hội chủ nghĩa Liên Xô và Đông
Âu gây mất dân chủ trong nội bộ đảng và trong quá trình lãnh đạo đất nước dẫn
tới sự sụp đổ của mô hình chủ nghĩa xã hội ở các nước này vào những năm 90 của
thế kỷ XX, với cách nhìn khách quan, biện chứng và tinh thần học hỏi thì Đảng
ta đã thẳng thắn nhìn nhận ra điều này và cho đó là một bài học trong quá trình
lãnh đạo đất nước.
Nền dân chủ vô sản gắn
chặt với cuộc đấu tranh vì chủ nghĩa xã hội, cho nên, nó chỉ có thể thực hiện
được bằng con đường thiết lập quyền lãnh đạo của giai cấp vô sản đối với toàn
thể xã hội thông qua đội tiên phong của nó là Đảng Cộng sản. Chỉ giai cấp vô
sản và đảng tiên phong của mình với cơ sở xã hội rộng lớn là quảng đại nhân dân
lao động và mục tiêu giải phóng giai cấp, giải phóng lao động, giải phóng xã
hội và giải phóng con người mới có khả năng thiết lập được một nền chuyên chính
vừa đảm bảo dân chủ cũng như các lợi ích căn bản khác của đông đảo quần chúng
lao động, vừa triệt tiêu mọi khả năng phục hồi chế độ bóc lột và nô dịch.
Đa nguyên chính trị và đa đảng đối lập là nét
đặc trưng của thể chế chính trị tư sản trên thế giới hiện nay. Nói chung, ở các
nước tư bản, về hình thức thì các đảng chính trị đều “tự do”, “bình đẳng” trong
cuộc đấu tranh nghị trường và đều có khả năng trở thành đảng cầm quyền, nhưng
trong thực tế thì chỉ có các đảng lớn, có thế lực, được sự hậu thuẫn của các
tập đoàn tư bản độc quyền mới có khả năng chiến thắng. Mặt khác, chế độ đa đảng
ở phương Tây, xét trong thực chất, cũng là dựa trên cơ sở nhất nguyên chính
trị, vì tất cả các đảng cánh hữu đều nhằm phục vụ chế độ tư bản.
Ở nước ta, thực hiện quyền làm chủ của nhân
dân, phát huy dân chủ xã hội chủ nghĩa là quy luật hình thành, phát triển, là
tôn chỉ mục đích hoạt động của Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam do
Đảng Cộng sản lãnh đạo, là người đại diện chân chính duy nhất cho lợi ích và
nguyện vọng của nhân dân lao động trong cuộc đấu tranh bảo vệ quyền sống, quyền
tự do, dân chủ và hạnh phúc. Đó là các quyền sử dụng tư liệu sản xuất, có công
ăn việc làm, quyền học tập và hưởng thụ văn hóa, quyền tham gia quản lý nhà
nước, giám sát cán bộ, đảng viên, công chức và cơ quan nhà nước, quyền đóng góp
ý kiến vào các chủ trương, chính sách, pháp luật, bày tỏ ý kiến về các hiện
tượng tích cực và tiêu cực trong đời sống xã hội... Vì vậy, có ai đó nói “một
quốc gia chỉ có một đảng duy nhất lãnh đạo như Việt Nam thì không có dân chủ”
là không có căn cứ, thậm chí là phản khoa học, vì thực tế ở Việt Nam hiện nay
đang chứng minh điều ngược lại.
Thực tiễn ở nước ta hiện nay cho thấy, mọi
đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước đều vì lợi ích của nhân dân, có sự
tham gia ý kiến của nhân dân. Nhân dân lao động là chủ thể mọi quyền lực; quyền
lợi và nghĩa vụ, quyền hạn và trách nhiệm, cống hiến và hưởng thụ gắn bó chặt
chẽ với nhau. Mọi người dân đều trực tiếp hay gián tiếp đề đạt nguyện vọng và
đóng góp ý kiến của mình cho các cơ quan công quyền. Các kênh bảo đảm và phát
huy quyền làm chủ của nhân dân ngày càng được mở rộng và hoạt động hiệu quả.
“Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” trở thành quy chế, thiết chế dân chủ
trong xã hội; là phương châm hành động của người dân trong xây dựng hệ thống chính
trị; là yêu cầu ứng xử của cán bộ trong tiếp xúc, quan hệ với nhân dân và chăm
lo đến nhân dân.
Bác Hồ nói: “Nước ta là nước dân chủ, bao
nhiêu lợi ích đều vì dân, bao nhiêu quyền hạn đều của dân”. Bác cũng nói: “Đảng
và Nhà nước ta là công cụ của dân, cán bộ là nô bộc của dân”. “Ngoài lợi ích
của dân tộc, của Tổ quốc, thì Đảng không có lợi ích gì khác” (Sửa đổi lối làm
việc, 1947). “Đảng ta là một đảng cầm quyền…Phải giữ gìn Đảng ta thật trong
sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, người đầy tớ thật trung thành của nhân
dân” (Di chúc)
Như vậy, có thể thấy rằng, những luận điệu
xuyên tạc thực tế dân chủ ở Việt Nam, cho rằng chế độ một đảng lãnh đạo, cầm
quyền không bảo đảm dân chủ,… là một thủ đoạn thâm độc trong chiến lược “diễn
biến hòa bình” chống phá cách mạng Việt Nam, nhằm xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng
Cộng sản Việt Nam đối với xã hội của các lực thù địch. Chúng ta cần hết sức
cảnh giác với những luận điệu sai trái này. Mọi mưu đồ và hành động chống phá,
đòi thủ tiêu sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, đã và đang bị chính nhân
dân và nền dân chủ ở Việt Nam bác bỏ, làm phá sản./.
Đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch là nhiệm vụ thường xuyên, quan trọng đối với cấp ủy, tổ chức đảng, của cả hệ thống chính trị và mọi cán bộ, đảng viên.
Trả lờiXóa