Các nhà kinh điển của chủ nghĩa Mác - Lênin đã bàn nhiều về đấu tranh giai cấp và chỉ rõ những cái mới trong lý luận về vấn đề này. Điều đáng nói là, do nhu cầu của thực tiễn lịch sử, C.Mác và Ph.Ăngghen đã tập trung nhấn mạnh đấu tranh giai cấp, coi đó là động lực trực tiếp của lịch sử. Nhưng các ông không bao giờ xem đấu tranh giai cấp là mục đích, là công cụ vạn năng, duy nhất để giải quyết mâu thuẫn xã hội, mà đó chỉ là phương tiện để giải phóng giai cấp, giải phóng con người. Quan điểm đấu tranh giai cấp của chủ nghĩa Mác - Lênin mang tính nhân văn, nhân đạo sâu sắc.
Theo V.I.Lênin “Đấu
tranh giai cấp là đấu tranh của một bộ phân nhân dân này chống một bộ phân khác,
cuộc đấu tranh của quần chúng bị tước hết quyền, bị áp bức và lao động, chống
bọn có đặc quyền đặc lợi, bọn áp bức và bọn ăn bám, cuộc đấu tranh của những
người công nhân làm thuê hay những người vô sản chống những người hữu sản hay
giai cấp tư sản” Đấu tranh giai cấp là
một quá trình phức tạp trong sự vận động của lịch sử - xã hội, một xu thế tất
yếu, khách quan của xã hội có giai cấp. Trong “Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản”
(năm 1848), C.Mác và Ph.Ăngghen đã viết: “Lịch sử tất cả các xã hội tồn
tại từ trước đến ngày nay chỉ là lịch sử đấu tranh giai cấp”.
Trong
nhiều tác phẩm, các ông đã trình bày rõ quan điểm của mình cho rằng, đấu tranh
giai cấp không phải là những cuộc bạo loạn, khủng bố, lật đổ, chỉ có ý nghĩa
phá hoại gây chia rẽ, bè phái, gây rối loạn, làm thiệt hại cho xã hội, mà là
một quá trình tất yếu, khách quan của xã hội có áp bức giai cấp, là những cuộc
đấu tranh rộng khắp của quần chúng nhân dân lao động chống lại giai cấp thống
trị bảo thủ. Đấu tranh giai cấp có nguyên nhân khách quan từ sự phát triển mang
tính xã hội hóa ngày càng sâu rộng của lực lượng sản xuất mâu thuẫn với quan hệ
chiếm hữu tư nhân về tư liệu sản xuất. Biểu hiện của mâu thuẫn này về
phương diện xã hội: mâu thuẫn giữa một bên là giai cấp cách mạng, tiến bộ đại
diện cho phương thức sản xuất mới một bên là giai cấp thống trị, bóc lột, đại
diện cho những lợi ích gắn với quan hệ sản xuất lỡi thời, lạc hậu. Mâu thuẫn
giữa lực lượng sản xuất và quan hệ sản xuất tự nó không giải quyết được, mà
phải thông qua cuộc đấu tranh của giai cấp bị trị lật đỗ giai cấp thống trị,
sau đó mới xóa bỏ được quan hệ sản xuất cũ xây dựng quan hệ sản xuất mới cho
phù hợp với trình độ sản xuất mới của lực lượng sản xuất. Với ý nghĩa ấy đấu
tranh giai cấp được coi là động lực trực tiếp của sự phát triển lịch sử chứ
không phải là sự gây rối, phá hoại. Trong xã hội có giai cấp đối kháng về mặt
lợi ích thì tất yếu có đấu tranh giai cấp. Điều đó hoàn toàn không phụ thuộc vào
việc người ta có nói về nó hay không, hoặc nói như thế nào về nó. Không phải cứ
cố tình không nói đến đấu tranh giai cấp thì trên thực tế, đấu tranh giai cấp
sẽ mất đi hoặc mức độ xung đột sẽ dịu đi.
Đấu
tranh giai cấp là quy luật chung của mọi xã hội có giai cấp. Nhưng trong quy
luật ấy có những biểu hiện đặc thù trong từng xã hội cụ thể. Điều đó do kết cấu
giai cấp của mỗi xã hội và do địa vị lịch sử của mỗi giai cấp cách mạng trong
từng phương thức sản xuất quyết định. Đấu tranh giữa giai cấp vô sản và giai
cấp tư sản là cuộc đấu trạnh khác về chất so với các cuộc đấu tranh trước đó
trong lịch sử. Bởi mục tiêu là thay đổi về căn bản sở hữu tư nhân bằng sở hữu
xã hội. Do vậy, đây là cuộc đấu tranh gay go và phức tạp nhất trong lịch sử.
Cuộc đấu tranh này tất yếu dẫn đến chuyên chính vô sản. Nhưng, chuyên chính vô
sản không phải là mục đích cuối cùng của cuộc đấu tranh của giai cấp vô sản. Nó
chỉ là bước quá độ để tiến tới thủ tiêu mọi giai cấp, tiến tới xã hội không có
giai cấp. Giai cấp vô sản cần phải sử dụng nền chuyên chính của mình để tiếp
tục cuộc đấu tranh trong điều kiện mới. Như
vậy, ngay từ khi giai cấp vô sản ra đời thì cuộc đấu tranh của nó với giai cấp
tư sản và các giai cấp bóc lột khác cũng xuất hiện. Cuộc đấu tranh đó diễn ra
thường xuyên, liên tục cả khi giai cấp vô sản chưa giành được chính quyền từ
tay giai cấp thống trị cũ, lẫn khi đã thiết lập được chính quyền cách mạng của
mình và sử dụng chính quyền ấy như một công cụ để xây dựng xã hội mới.
Trước
khi giành được chính quyền, nội dung của đấu tranh giai cấp giữa giai cấp vô
sản và giai cấp tư sản là đấu tranh kinh tế, đấu tranh tư tưởng, đấu tranh
chính trị. Sau khi giành được chính quyền, thiết lập nền chuyên chính của giai
cấp vô sản, mục tiêu và hình thức đấu tranh giai cấp cũng thay đổi. V.I.Lênin
viết: “Trong điều kiện chuyên
chính vô sản, những hình thức đấu tranh giai cấp của giai cấp vô sản không thể
giống như trước được”. Có thể khẳng định việc nhận thức đúng về đấu tranh giai cấp ở Việt Nam
hiện nay là cơ sở quan trọng để chúng ta khẳng định lập trường, nâng cao tinh
thần cảnh giác cách mạng, làm thất bại mọi âm mưu, thủ đoạn của các thế lực thù
địch, bảo vệ nền tảng, tư tưởng của Đảng, bảo vệ Nhà nước và chế độ xã hội chủ
nghĩa.
Việc nhận thức đúng về đấu tranh giai cấp ở Việt Nam hiện nay là cơ sở quan trọng để chúng ta khẳng định lập trường, nâng cao tinh thần cảnh giác cách mạng, làm thất bại mọi âm mưu, thủ đoạn của các thế lực thù địch
Trả lờiXóa