Một khi công nghệ thông tin phát triển thì bất cứ chuyện gì, dù nhỏ hay to, dù xảy ra ở trong nước mình hay ở tận xứ người thì cũng lan nhanh như tốc độ ánh sáng vậy.
Đứng trước mỗi sự việc xảy ra, thế là kẻ khen người chê. Khen thì cũng khen mãi mà chê thì cũng ỉ ôi không dứt.
Chẳng có gì phải ầm ĩ, một anh hài sĩ rồi một cô ca sĩ qua đời, thế là bao nhiêu người tốn thì giờ vào việc đưa thông tin lên mạng, khai thác hết khía cạnh đời tư của họ, rồi khai thác đến đứa con nuôi, rồi khai thác đến những người đi khai thác thông tin có liên quan. Nhiều người rảnh thiệt nhỉ?
Lại một chuyện dai dẳng nữa là bà đại gia kia đối đầu với một nhóm hát sĩ, múa sĩ, hài sĩ… lại là một đề tài được khai thác từ tháng này sang tháng khác; người trong nước có, người ở hải ngoại có; chia phe chia nhóm để đối đầu nhau. Đáng lẽ những chuyện như vậy thì cứ để cho các cơ quan quản lý làm rõ trắng đen, ai phải ai trái, lúc đó ta dành hẳn một ngày để chê, để khen, để chửi cũng chưa muộn. Nhiều người rảnh thiệt. Để thời gian ấy làm cái gì đó sinh lợi cho bản thân, cho vợ, cho con có khi lại tốt hơn.
Cái chuyện có lẽ kéo dài từ năm ngoái cho đến năm nay chưa dứt là chuyện mà có người gọi là “lật sử” hay gì đó. Tôi thấy cũng có bằng ấy người cứ nói đi nói lại mãi một vài khía cạnh của một vấn đề. Thí dụ như ngụy hay không ngụy, kẻ đó có công hay có tội? Nói vậy mà không chán nhỉ?
Còn tôi ấy à? Dứt khoát tôi không phải là kẻ “ăn theo nói leo”, hoặc là dân “ba phải”, cũng không “tát nước theo mưa”, vì tôi không phải là người trong cuộc; tôi thì chỉ tin vào mỗi cơ quan nhà nước, họ có cả một bộ máy, họ có chuyên môn, họ có hiểu biết về lĩnh vực họ phụ trách, cho nên tôi nghe họ. Nếu họ bảo việc đó là sai thì tôi bảo chắc chắn là sai. Lúc đó có chửi cũng chưa muộn.
Tôi không phải là người “ba phải”, tôi chửi những kẻ phản bội, chửi những kẻ ăn cháo đá bat, chửi những kẻ xâm phạm đến sự tồn vong của đất nước mình, tôi chửi những kẻ đó. Những kẻ đó đã được nhà nước vạch mặt chỉ tên. Chửi cả bộ máy lãnh đạo của cái nước đi gây hại cho nước mình, chửi thế mới đã!
Chứ ai rỗi hơi mà cứ đi bươi móc những chuyện hàng ngày ở trong xã hội giữa người dân với nhau. Chuyện đời tư thì thiếu gì, nhưng chửi thế không đã. Cùng lắm thì chửi vài câu rồi thôi, tội gì mà cứ đai đi đai lại suốt ngày này sang ngày khác, tháng này sang tháng khác, năm này sang năm khác. Có 15 con chó chết thôi mà mãi đến cả tháng rồi vẫn thấy chó còn xuất hiện trên facebook. Tôi tưởng “chó chết là hết chuyện” chứ?
Nhiều người rảnh thiệt! Tôi nói vậy tức là chọc tức khối người, song tôi thấy sao nói vậy. Già rồi nên bớt nói mà chỉ suy ngẫm thôi. Tôi thích câu nói của người xưa nên xin trích ra đây để tự răn mình: “Những kẻ hay than vãn thì luôn tìm thấy những thứ để họ tiếp tục than vãn”./.
Hãy suy nghĩ và cân nhắc trước khi nói
Trả lờiXóa