Xây dựng một Nhà nước của dân, do dân, vì dân không bao giờ tách rời với việc làm cho Nhà nước luôn trong sạch, vững mạnh. Điều này luôn luôn thường trực trong tâm trí và hành động của chủ tịch Hồ Chí Minh. Khi nước nhà giành được độc lập, chính quyền cách mạng còn non trẻ cũng như lúc cách mạng chuyển giai đoạn, Hồ Chí Minh càng chú ý hơn bao giờ hết đến việc đảm bảo sự trong sạch, vững mạnh của các cấp chính quyền, bởi vì thường những lúc đó cách mạng đứng trước những thứ thách rất gay gắt và những tiêu cực rất dễ trở thành nguy cơ làm biến chất Nhà nước.
Chỉ một tháng sau khi thành lập nước
Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Hồ Chí Minh đã gửi thư cho ủy ban nhân dân các kỳ,
tỉnh, huyện và làng nêu rõ phải chống đặc quyền, đặc lợi: bộ máy nhà nước không
phải là bộ máy áp bức, bóc lột nhân dân, cán bộ, công chức không phải là những “ông
quan cách mạng”. Hồ Chí Minh chỉ ra sáu căn bệnh cần đề phòng: trái phép, cậy
thể, hú hỏa, tư túng, chia rẽ, kiêu ngạo. Người nhắc nhở: “Chúng ta không sợ
sai lầm, nhưng đã nhận biết sai lầm thì phải ra sức sửa chữa. Vậy nên ai không
phạm những lầm lỗi trên này, thì nên chú ý tránh đi và gắng sức cho thêm tiến
bộ. Ai đã phạm những lầm lỗi trên này, thì phải hết sức sửa chữa, nếu không tự
sửa chữa thì Chính phủ sẽ không khoan dung. Vì hạnh phúc của dân tộc vì lợi ích
của nước nhà, mà tôi phải nói. Chúng ta phải ghi sâu những chữ “công bình,
chính trực” vào lòng”. Hồ Chí Minh đã dùng những cụm từ “công bộc”, “đầy tớ” để
chỉ ra một mặt trách nhiệm của người cán bộ công chức trong xây dựng một Nhà
nước mới - Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Trong quá trình lãnh đạo xây
dựng Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Hồ Chí Minh thường chỉ rõ những tiêu
cực và nhắc nhở mọi người đề phòng và khắc phục, cụ thể là:
Một là, Đặc quyền, đặc lợi
Xây dựng Nhà nước trong sạch, vững mạnh
đòi hỏi phải tẩy trừ những thói cậy mình là người trong cơ quan chính quyền để
cửa quyền, hách dịch với dân, lạm quyền, đồng thời để vơ vét tiền của, lợi dụng
chức quyền để làm lợi cho cá nhân mình, làm như thế tức là sa vào chủ nghĩa cá
nhân.
Hai là, Tham ô, lãng phí, quan liêu.
Hồ Chí Minh coi tham ô, lãng phí, quan
liêu là “giặc nội xâm”, “giặc ở trong lòng”, thứ giặc nguy hiểm hơn giặc ngoại
xâm. Người phê bình những người “lấy của công dùng vào việc tư, quên cả thanh
liêm, đạo đức”. Quan điểm của Hồ Chí Minh là: “Tham ô, lãng phí và bệnh quan
liêu, dù cố ý hay không, cũng là bạn đồng minh của thực dân và phong kiến...Tội
lỗi ấy cũng nặng như tội lỗi Việt gian, mật thám”. Ngày 27- 1 1-1946. Hồ Chí
Minh đã ký sắc lệnh ấn định hình phạt tội đưa và nhận hối lộ với mức từ 5 năm
đến 20 năm tù khổ sai và phải nộp phạt gấp đôi số tiền hối lộ. Ngày 26-1-1946.
Hồ Chí Minh ký lệnh nói rõ tội tham ô, trộm cắp của công dân là tội tử hình.
Lãng phí là một căn bệnh mà Hồ Chí Minh
lên án gay gắt. Chính bản thân Người luôn làm gương, tích cực thực hành chống
lãng phí trong cuộc sống và công việc hàng ngày. Người biết quý từng đồng xu,
bát gạo do dân đóng góp cho hoạt động của bộ máy nhà nước. Lãng phí ở đây được
Hồ Chí Minh xác định là lãng phí sức lao động, lãng phí thời giờ, lãng phí tiền
của. Chống lãng phí là biện pháp để tiết kiệm, một vấn đề quốc sách của mọi
quốc gia.
Liên quan đến bệnh tham ô, bệnh lãng
phí là bệnh quan liêu, một căn bệnh không những có ở cấp Trung ương, ở cấp
tỉnh, ở cấp huyện mà còn ngay ở cả cấp cơ sở. Hồ Chí Minh phê bình những người
và các cơ quan lãnh đạo từ cấp trên đến cấp dưới không sát công việc thực tế,
không theo dõi và giáo dục cán bộ, không gần gũi quần chúng. Đối với công việc
thì trọng hình thức mà không xem xét khắp mọi mặt, không đi sâu vào từng vấn
đề. Bệnh quan liêu làm cho chúng ta chỉ biết khai hội, viết chỉ thị, xem báo
cáo trên giấy chứ không kiểm tra đèn nơi đến, chốn... thành thử có mắt mà không
thấy suốt, có tai mà không nghe thấu, có chế độ không giữ đúng, có kỷ luật mà
không nắm vững. Thế là bệnh quan liêu đã ấp ủ dung túng, che chở cho nạn tham
ô, lãng phí. Vì vậy, đây là bệnh gốc sinh ra các bệnh lãng phí; muốn trừ sạch
bệnh tham ô, lãng phí phải tẩy sạch bệnh quan liêu “Tư túng”, “chia rẽ”, “kiêu
ngạo”.
Những hành động trên gây mất đoàn kết,
gây rối cho công tác. Hồ Chí Minh kịch liệt lên án tệ kéo bè, kéo cảnh, tệ nạn
bà con bạn hữu mình, không tài năng gì cũng kéo vào chức này chức nọ. Người có
tài có đức, nhưng không vừa lòng mình thì đẩy ra ngoài. Quên rằng việc nước là
việc công, chứ không phải việc riêng gì dòng họ của ai. Trong chính quyền, còn
hiện tượng gây mất đoàn kết, không biết cách làm cho mọi người hòa thuận với
nhau, còn có người “bênh vực lớp này, chống lại lớp khác”. Ngoài bệnh cậy thế,
có người còn kiêu ngạo, “tưởng mình ở trong cơ quan Chính phủ là thần thánh
rồi... Cử chỉ lúc nào cũng vác mặt quan cách mạng”, làm mất uy tín của Chính
phủ. Đây chính là bài học đắt giá, cảnh tỉnh đối với mỗi cán bộ, đảng viên,
nhất là người đứng đầu.
Bệnh tham ô, bệnh lãng phí là bệnh quan liêu, một căn bệnh không những có ở cấp Trung ương, ở cấp tỉnh, ở cấp huyện mà còn ngay ở cả cấp cơ sở.
Trả lờiXóa