Thông điệp của Tổng Bí thư gửi tới chúng ta: “Lò đã nóng lên rồi thì củi tươi vào cũng phải cháy…Cá nhân nào muốn không làm cũng không thể được…” là một hình tượng rất sống, rất hay và rất thực tế. Nó thể hiện sự kiên quyết không thể gì lay chuyển của ông Nguyễn Phú Trọng, trong cuộc đấu tranh chống tham nhũng, hiện nay.
Sử sách kể rằng, ở thành cổ đại Athen,
khoảng 2500 năm về trước, nếu bất kỳ chính khách nào phạm vào một trong hai tội
sau đây thì sẽ bị đuổi khỏi thành 10 năm; và cố nhiên, trong 10 năm đấy, thì
không được tham gia vào chính sự. Đó là hai tội tham nhũng và tội hủ hóa trai
gái. Điều đó cho thấy, phẩm hạnh một nhà chính trị, ngay từ thời cổ đại, rất được
coi trọng; nó quyết định danh dự, uy tín của những chính trị gia và uy tín, sức
mạnh của chế độ. Và, vì thế, đã đặt vấn đề chống tham nhũng quan trọng đến nhường
nào, trong các đại sự chính trị.
Nom sang phía Đông, vấn đề tham nhũng và chống tham
nhũng, được xem trọng đặc biệt. Việc nước nhà thịnh vượng hay suy vong, dân tộc
hùng cường hay bạc nhược… luôn là nỗi bận tâm lớn nhất trong các việc chính sự
của muôn triều đại, sự liêm sỉ của ức triệu lòng dân nước nhà.
Bảy trăm năm trước, bàn về việc chọn tướng, Hưng Đạo
vương Trần Quốc Tuấn nói: Lấy của mà thử xem có giữ được sự trong sạch không.
Bỗng nhớ đến “ngũ họa” quốc vong mà tiền nhân tổng kết, cảnh báo khuyên răn có
5 nguy cơ làm mất nước: Một là, trẻ
không kính già; hai là, trò không
trọng thày; ba là, binh kiêu tướng
thoái; bốn là, tham nhũng tràn lan; năm là, sỹ phu ngoảnh mặt. Nhời tiên báo
ấy của bảng nhãn Lê Quý Đôn, cách nay hơn 250 năm. Chỉ phạm vào một trong năm
điều họa ấy thôi cũng đủ quốc sỉ bị tổn thương, liêm sỉ khó mà giữ trọn. Năm
họa ấy hội lại, thì quốc sỉ mất, liêm sỉ cũng tan, thì đất nước tiêu vong, mà
thân phận mỗi người tự do, cũng theo đó, mà mất! Ăn cắp của công, ăn trộm chức
vụ, tham nhũng quyền lực đẻ ra vô vàn những cơn bệnh khác, không chỉ làm băng
hoại cá nhân mà còn có nguy cơ làm tan tành thể chế.
Nay, ở không ít nơi, nạn tham nhũng, nạn đạo chích
tiền bạc của công nguy hơn chuột đào chân tường; nạn “đạo vị”, nói như Bác Hồ
hơn 70 năm về trước là “ăn cắp chức vụ” hoành hành, thậm chí làm nhiễu loạn cả
không ít chốn công quyền… khiến cho bao người hiền tài, không ít bậc trí giả
đành “rũ áo khoanh tay” hoặc chịu thúc thủ, ngặt vì nỗi “nước xa không cứu được
lửa gần”.
Ăn cắp hay nói bây giờ là tham nhũng về vật chất đó là
sự ô nhục đã làm bại hoại quốc gia, làm nhục quốc thể, cá nhân thì táng tận
liêm sỉ. Tham nhũng về chính trị, về quyền lực sẽ đẻ ra và dung dưỡng nhiều hủ
bại có nguy cơ làm mục rỗng nhân tâm, phá nát lòng tin, làm băng hoại quốc gia.
Quyền lực không phải của riêng ai, của nhân dân, nhân dân trao cho những người
làm công bộc của dân. Mà nếu bằng mọi thủ đoạn, họ chiếm đoạt nó, biến quyền
được giao đó thành quyền sở hữu, nó trở thành mục tiêu hoạt động của họ thì rất
nguy hiểm, thậm chí chết cả dân tộc. Khi tiền liên kết với quyền thì tai họa
khủng khiếp, khôn mà tiên lượng hậu họa. Bởi nó liên quan đến chế độ và rộng
hơn là lòng dân, là sự sinh tử của dân tộc, là vị thế, sức mạnh và uy tín quốc
gia.
Thế nên đặt vấn đề tham nhũng và chống tham nhũng, ở
mọi thời và muôn đời vốn không bao giờ cũ. Tham nhũng đã tích tụ từ rất lâu
rồi, đủ phương diện, hình thái, đủ mức độ và vô cùng nguy hiểm về tính chất.
Chúng ta, nếu không kiểm soát được, không khắc chế triệt để, thì mọi thứ chết
người, theo đó, sẽ bung ra ngay. Những vụ đại án Trịnh Xuân Thanh, Trầm Bê… vừa
qua là một minh chứng về sự nguy hiểm trong cuộc cấu kết giữa quyền lực chính
trị và quyền lực kinh tế. Mầm mống của những “liên minh ma quỷ”, theo đó, mà
mọc ra, mà phát tác và lũng đoạn. Vì vậy, vấn đề đặt ra là càng phát triển cơ
chế thị trường, càng hội nhập quốc tế, càng phải kiểm soát quyền lực, càng phải
đề cao thượng tôn pháp luật. Không thể làm khác, nếu không muốn thất bại. Từ cơ
chế kiểm soát thì sẽ có cơ chế phát hiện, cơ chế khắc trị… và trị thật nghiêm,
không có ngoại lệ, không có vùng cấm. Nghĩa là dân chủ và pháp trị phải được
thượng tôn!
Lâu nay, vấn đề mà Đảng ta đang rất suy tư là, làm thế
nào để có cơ chế kiểm soát quyền lực tốt. Kỳ thực rường cột của nó, nói cụ thể,
là ván đề quyền lực và trách nhiệm được thực thi và vận hành với bảo bối: dân
chủ và pháp trị. Kiểm soát từ bên trong tới toàn dân kiểm soát; kiểm soát từ
trên xuống và giám sát từ dưới lên, từ bên cạnh một cách công khai, minh bạch.
Suy cho cùng là, quyền lực phải gắn với trách nhiệm một cách dân chủ và kỷ
luật, theo kỷ luật của Đảng và pháp luật của Nhà nước.
Những vụ đại án trong năm 2017 vừa qua kỳ thực đã tích
tụ từ lâu, bằng cơ chế kiểm tra, kiểm soát dân chủ và minh bạch trong nhiều năm
qua, bây giờ mới bộc lộ ra. Vì thế, có thể nói, chống tham nhũng lúc này, cần
tập trung làm tốt trước mắt, hai lĩnh vực rất căn bản, đó là gắn chặt đức trị
và pháp trị. Đại hội lần thứ XII của Đảng quyết định rất quan trọng, lấy vấn đề
xây dựng Đảng về đạo đức là một trong bốn bộ phận cấu thành toàn bộ công tác
xây dựng Đảng. Đây là một trong những vấn đề trong quy luật xây dựng Đảng kiểu
mới chứ không phải đơn thuần mang tính lý thuyết. Trở đi trở lại, khi lời răn
đạo lý chưa đủ mạnh, khi đạo đức chưa đủ lay chuyển thì ắt pháp lý phải ra tay,
nhất định các đạo luật phải được toàn dụng.
Ngày xưa, các cụ nói: Sát nhất nhân vạn nhân kỵ. Đó là
hạ sách. Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng nói, xử một người đau lòng lắm,
nhưng cũng phải kỷ luật thôi, vì nhiều người khác. Tôi nghĩ, chống tham nhũng
không khác gì đứng giữa bầy sói. Khi những “con sói đói khát quyền lực”, “đói
khát tiền bạc” lũng đoạn, hoành hoành, mà đạo đức chưa đủ thấu, đạo lý chưa đủ răn,
liêm sỉ chưa đủ chuyển, thì dứt khoát kim đao phải tất được dụng thôi. Hợp với
nhẽ thường. Đấy là nhân văn nhất, đấy là đạo đức nhất; đấy cũng là dân chủ và
kỷ cương nhất.
Giờ, không phải bàn thêm về quyết tâm của Tổng Bí thư.
Mà vấn đề cần nói hơn đó là, làm gì và thế nào để chuyển quyết tâm ấy thành
quyết tâm và hành động của toàn thể cán bộ, đảng viên và đồng bào. Quan trọng
nhất là, đó chính là sự quyết tâm và hành động của 11 triệu cán bộ, viên chức
trong bộ máy, của gần bốn triệu đảng viên, của 116000 tổ chức Đảng, của 63 tỉnh
thành kết tinh trực tiếp ở 63 người đứng đầu cấp ủy và những người đứng đầu các
cơ quan, tổ chức trong toàn thể hệ thống chính trị nước nhà… Và, cũng phải hỏi,
còn có ai trong đội ngũ ấy nghễnh ngãng, thờ ơ, chiếu lệ cho phải phép, rồi
“nghe ngóng tùy thời”, “chọc gậy xuống nước” hoặc “a dua chiếu lệ”, “hò voi bắn
súng sậy” không?! Đấy chính là sự đồng lõa với sai trái, với tội phạm!
Có một dịp, vinh dự được trao đổi với Tổng Bí thư. Ông
nói, cần phải giữ vững sự ổn định. Tôi thưa rằng, ổn định lúc này là phát
triển, phát triển là đẳng cấp của ổn định, ổn định lúc này là phải hành động.
Ông hỏi: Cụ thể như thế nào? Tôi thưa: Chúng ta cần lựa chọn một số việc mang
tính chất đột phá, có khả năng làm rung động toàn bộ hệ thống: cải cách bộ máy
và chống tham nhũng. Sao nữa? Phương châm là, đề cao dân chủ, cổ vũ đức trị và
tôn vinh pháp trị. Đấy là cả một nghệ thuật chính trị. Và, để thực hiện nó,
phải với bản lĩnh chính trị rất cao, một quyết tâm đến cùng, một lộ trình phù
hợp và cổ vũ một lực lượng chính trị nhân dân đông đảo. Không có những điều đó,
rất khó thành!
Thông điệp của Tổng Bí thư đã gửi: “Lò đã nóng lên rồi
thì củi tươi vào cũng phải cháy…Cá nhân nào muốn không làm cũng không thể
được…” là sự kết tinh, thể hiện tầm nhìn, sự kiên định và cả tâm huyết của ông.
Cái Ngọn lửa Dân chủ, Đức trị và Pháp trị phải cháy lên trong cái lò ấy! Và,
càng tin rằng, không ai cản được, khi Lòng dân đã dậy sóng, đang làm Gió thổi
lò, với quyết tâm: “Dân ta đã nói là hành. Đã đốn quyết đốn cả cành lẫn cây”.
Chống tham nhũng là phải vừa tích cực phòng ngừa, vừa xử lý nghiêm mọi hành vi tham nhũng.
Trả lờiXóa