Sống trong cảnh nước
mất, nhà tan, lại tận mắt chứng kiến cảnh thất bại của phong trào yêu nước đầu
thế kỷ 20, người thanh niên yêu nước Nguyễn Tất Thành tuy rất khâm phục các bậc
tiền bối, song anh quyết định ra đi tìm con đường cứu nước mới. Anh đã sang
châu Âu, đến các nước Pháp, Anh, nơi chủ nghĩa tư bản tự cho mình là trung tâm
kinh tế, văn hóa thế giới, có sứ mệnh “khai hóa cho các nước chậm phát triển”,
để xem các nước ấy “làm ăn” như thế nào, cái gì ẩn chứa đằng sau khẩu hiệu “Tự
do-Bình đẳng-Bác ái” rồi trở về giúp đồng bào ta đấu tranh giải phóng dân tộc.
Trải
qua gần 10 năm bôn ba, nhờ tắm mình trong thực tiễn đấu tranh cách mạng, tận
mắt chứng kiến những biến động xảy ra ở trời Âu và tội ác của giai cấp bóc lột
ở nhiều nước trên thế giới; với sự cầu thị, ham học hỏi, vốn sống, kinh nghiệm
đã tích lũy và trình độ ngoại ngữ ngày càng thông thạo, Nguyễn Ái Quốc đã có
thêm những nhận thức mới.
Nguyễn
Ái Quốc đã rút ra những nhận xét, kết luận hữu ích, tìm thấy những tinh hoa tốt
đẹp cần tiếp thu và cả những gì là hạn chế, bất cập cần phải khắc phục. Vì thế,
tình yêu quê hương, ý thức dân tộc và giai cấp ở Nguyễn Ái Quốc từng bước phát
triển; các mối quan hệ được mở rộng; ý thức đoàn kết, hợp tác quốc tế được nâng
cao.
Đó
là hành trang cần thiết để Nguyễn Ái Quốc đến với Chủ nghĩa Mác-Lênin,
trở thành người cộng sản chân chính. Năm 1920, Người đã đọc được Luận
cương của Lê-nin về các vấn đề dân tộc và thuộc địa, đăng trên báo
L'Humanité (Nhân đạo).
Bản Luận
cương là lời giải đáp đầy đủ, sâu sắc và thuyết phục nhất đối với Người về
những câu hỏi mà bấy lâu trăn trở, tìm tòi, khát vọng tìm kiếm. Người viết:
“Luận cương của Lê-nin làm cho tôi rất cảm động, phấn khởi, sáng tỏ, tin tưởng
biết bao! Tôi vui mừng đến phát khóc lên. Ngồi một mình trong buồng mà tôi nói
to lên như đang nói trước quần chúng đông đảo: "Hỡi đồng bào bị đọa đày
đau khổ! Đây là cái cần thiết cho chúng ta, đây là con đường giải phóng chúng
ta!”(1).
Tiếp nhận thế giới
quan, nhân sinh quan và phương pháp khoa học của bản Luận cương Lê-nin là luồng
sinh khí mới, lại tích cực tham gia hoạt động cách mạng, Nguyễn Ái Quốc đã tìm
thấy con đường cứu nước, giải phóng dân tộc, đó là con đường cách mạng vô sản.
Đó
là bước nhảy vọt về chất trong nhận thức của Người, là một sự kiện đặc biệt
trọng đại, có ý nghĩa chính trị và nhân văn sâu sắc, quyết định tầm nhìn, quan
điểm, lập trường; sự lựa chọn con đường cứu nước, cứu dân của lãnh tụ Nguyễn Ái
Quốc. Đây là sự hội tụ, kết tinh ý chí, khát vọng và là tinh thần của cả một
dân tộc; phản ánh tâm nguyện của nhiều bậc tiền bối, các sĩ phu yêu nước nhưng
chưa có điều kiện thực hiện.
Ngoài
việc công khai phát biểu ý kiến khẳng định vai trò tiên phong của lý luận khoa
học và sự cần thiết phải vận dụng sáng tạo Chủ nghĩa Mác-Lênin vào phong trào
công nhân và quần chúng nhân dân lao động, Nguyễn Ái Quốc còn kêu gọi Đảng Cộng
sản Pháp và Quốc tế Cộng sản quan tâm nhiều hơn đến các vấn đề thuộc địa. Để
vạch mặt và tố cáo tội ác của thực dân Pháp, Nguyễn Ái Quốc đã sáng lập Hội
Liên hiệp các dân tộc thuộc địa và xuất bản Tờ báo Le Paria (Người cùng khổ) do
Người trực tiếp làm chủ nhiệm kiêm chủ bút.
Với
sự ra đời của tờ báo ấy, việc truyền bá Chủ nghĩa Mác-Lênin vào phong trào công
nhân và các dân tộc thuộc địa ngày càng thiết thực, hiệu quả hơn. Từ đây, tư
tưởng giải phóng con người, nhất là giải phóng nhân dân các nước thuộc địa ở Hồ
Chí Minh đã hình thành rõ nét và không ngừng phát triển; được truyền bá ngày
càng sâu rộng vào các nước thuộc địa, được dân chúng đón nhận và đi theo.
Tiếp
cận và hiểu đầy đủ, sâu sắc bản chất khoa học, cách mạng Chủ nghĩa Mác-Lênin,
giá trị và ý nghĩa Cách mạng Tháng Mười Nga diễn ra trong thời gian Nguyễn Ái
Quốc công tác, học tập ở Liên Xô (1923-1924), tham dự Hội nghị Quốc tế Công hội
đỏ.
Sau
đó, Nguyễn Ái Quốc vào học lớp bồi dưỡng lý luận tại Trường Đại học Phương
Đông. Tại quê hương của Lê-nin vĩ đại, Người đã nhiều lần phát biểu ý kiến ca
ngợi Lê-nin, ca ngợi thắng lợi của Cách mạng Tháng Mười Nga và kết quả xây dựng
chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô.
Người
đã nghiên cứu bộ sách "Tư bản" của C.Mác và "Chính sách kinh tế
mới" của Lê-nin, cùng với đó, tham khảo những bài học kinh nghiệm về cách
mạng xã hội chủ nghĩa, xây dựng nhà nước xô viết và viết tác phẩm "Nhật ký
chìm tàu" để tuyên truyền giá trị, ý nghĩa của Chủ nghĩa Mác-Lênin, khẳng
định tính ưu việt của chế độ xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô. Người đã rút ra kết
luận: Việt Nam muốn giành độc lập dân tộc không có con đường nào khác là phải
đi theo con đường của Cách mạng Tháng Mười Nga, đi theo Lênin.
Nguyễn
Ái Quốc đã tới Quảng Châu (Trung Quốc), ở đó, Người đã sáng lập Hội Việt Nam
cách mạng Thanh niên, ra Báo Thanh niên và mở lớp đào tạo cán bộ, chuẩn bị cho
cách mạng Việt Nam. Trong tác phẩm Đường Kách mệnh (1927), Người khẳng định sự
cần thiết phải nghiên cứu, học tập lý luận khoa học của Chủ nghĩa Mác-Lênin.
Người viết: “Bây giờ học thuyết nhiều, chủ nghĩa nhiều, nhưng chủ nghĩa chân
chính nhất, chắc chắn nhất, cách mệnh nhất là chủ nghĩa Lênin”(2). Đồng thời,
chỉ ra nhiệm vụ cấp bách của người cách mạng là đấu tranh giải phóng dân tộc.
Có
thể nói rằng, thế giới quan, nhân sinh quan và phương pháp luận Mác-Lênin đã
giúp Người phân tích, tổng kết kinh nghiệm cách mạng thế giới, tìm ra con đường
giải phóng dân tộc. Vì vậy, trong các văn kiện thành lập Đảng Cộng sản Việt
Nam, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc đã khẳng định những nội dung cốt lõi của Chủ nghĩa
Mác-Lênin và nhấn mạnh sự cần thiết phải học tập, nghiên cứu và truyền bá sâu
rộng Chủ nghĩa Mác-Lênin vào phong trào công nhân và quảng đại quần chúng nhân
dân. Các văn kiện đó đã trở thành Cương lĩnh đầu tiên của Đảng ta.
Tổng
kết kinh nghiệm, thắng lợi của cách mạng Việt Nam, Hồ Chí Minh chỉ rõ, thắng
lợi của chúng ta, trước hết là nhờ có vũ khí không gì thay thế được là Chủ
nghĩa Mác-Lênin. Người coi Chủ nghĩa Mác-Lênin không chỉ là “cái cẩm nang” thần
kỳ, là kim chỉ nam cho hành động, mà còn là mặt trời soi sáng con đường chúng
ta đi đến thắng lợi cuối cùng, đi tới chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản.
Vì lẽ đó, Người đánh giá rất cao cống hiến vĩ đại của Lê-nin đối với sự nghiệp
đấu tranh giải phóng các dân tộc thuộc địa.
Chủ nghĩa Mác-Lênin không chỉ là “cái cẩm nang” thần kỳ, là kim chỉ nam cho hành động, mà còn là mặt trời soi sáng con đường chúng ta đi đến thắng lợi cuối cùng, đi tới chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản.
Trả lờiXóa