Chủ tịch Hồ Chí Minh không
chỉ là vĩ nhân của Việt Nam mà còn là vĩ nhân của thế giới. Tầm vóc của Người
mang tầm nhân loại, đồng hành với nhân loại... Thế mà hiện nay, một số ít cán
bộ, đảng viên ta lại có biểu hiện dao động, hoài nghi, thiếu tin tưởng vào tư
tưởng của Người, những biểu hiện như:
1. Thiếu khát vọng về lý
tưởng tốt đẹp. Bất cứ ai cũng đều có một lý tưởng cho riêng mình. Đó là mục
tiêu, cũng là động cơ phấn đấu học tập, lao động để đạt mục đích đề ra. Với cán
bộ, đảng viên thì lý tưởng riêng nằm trong lý tưởng chung của Đảng là phục vụ
Tổ quốc, phục vụ nhân dân. Mong muốn tột bậc của Bác Hồ là “độc lập cho Tổ
quốc”, “tự do cho đồng bào”, “ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành”
đã thôi thúc Người ra đi tìm đường cứu nước. Lý tưởng biểu hiện ra hành động.
Nhiều cán bộ, đảng viên vì thiếu lý tưởng mà làm việc cầm chừng theo kiểu
“trung bình chủ nghĩa”, làm cho xong chuyện, “sáng vác ô đi, tối vác về”, không
dám đổi mới, làm thì sợ sai, sợ mắc khuyết điểm. Trong cơ quan, họ như những
cái bóng, nói như dân gian là nếu “bỏ thì thương, vương thì tội”!
2. Lười học lý luận, giáo
điều, bảo thủ, xơ cứng. Lý luận là ánh sáng soi đường, không học hoặc học qua
loa đại khái, học chống đối thì làm gì có ánh sáng để mà đi. Nghị quyết Đảng là
chủ trương đường lối mà nhiều cán bộ, đảng viên không học nghị quyết, thậm chí
không biết nội dung nghị quyết thì lãnh đạo được ai (?). Vì thiếu lý luận nên
dẫn tới giáo điều, dựa nhiều kinh nghiệm nên bảo thủ. Trong khi đó, thực tiễn ở
ngày hôm nay thay đổi đến chóng mặt, không có cái nhìn của lý luận không thể
nắm bắt được bản chất và dự đoán được tình huống.
3. Tuyệt đối hóa lý luận,
xem Chủ nghĩa Mác, tư tưởng Hồ Chí Minh là “kinh thánh”, cái gì, ở đâu cũng Mác
nói thế này, Bác Hồ nói thế kia nhưng chẳng ăn nhập gì với thực tiễn, chẳng
giúp ích cho thực tiễn. Trong khi đó, thước đo lý luận là ở thực tiễn. Triết
học Hồ Chí Minh là triết học thực tiễn, triết học hành động. Vì không hiểu,
không nắm bắt được thực tiễn nên cán bộ để phong trào đi xuống, dân tình kêu
ca, thế thì cán bộ ấy hiểu gì về Chủ nghĩa Mác, về tư tưởng Bác Hồ?
Lại có khuynh hướng tuyệt
đối hóa tư tưởng Hồ Chí Minh mà bỏ qua Chủ nghĩa Mác-Lênin, cho rằng chỉ tư
tưởng Bác Hồ mới phù hợp, thích hợp với cách mạng Việt Nam. Khuynh hướng này
hoặc là lười học lý luận, kém hiểu biết, hoặc là a dua theo tư tưởng phản động
đang muốn tách rời tư tưởng Hồ Chí Minh với Chủ nghĩa Mác. Trong khi đó, Hồ Chí
Minh đã tiếp thu, vận dụng Chủ nghĩa Mác-Lênin một cách sáng tạo, phát triển
một cách sáng tạo vào thực tiễn cách mạng Việt Nam để tạo ra tư tưởng Hồ Chí
Minh, mà cho đến hôm nay thực tế đã chứng minh một cách sinh động nhất đó là sự
đúng đắn của thời đại, của lịch sử. Chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh
là kim chỉ nam, là ngọn cờ, là điểm tựa cho cách mạng Việt Nam tiếp tục vững
bước đi lên gặt hái những thành tựu mới. Không chỉ tiếp thu, phát triển sáng
tạo Chủ nghĩa Mác-Lênin mà Bác Hồ còn tiếp thu những tinh hoa tư tưởng khác của
dân tộc và nhân loại. Người từng nói: “Học thuyết của Khổng Tử có ưu điểm của
nó là sự tu dưỡng đạo đức cá nhân. Tôn giáo Giê-su có ưu điểm của nó là lòng
nhân ái cao cả. Chủ nghĩa Mác có ưu điểm là phương pháp biện chứng. Chủ nghĩa
Tôn Dật Tiên có ưu điểm là chính sách của nó thích hợp với điều kiện nước ta.
Khổng Tử, Giê-su, Mác, Tôn Dật Tiên đều mưu cầu hạnh phúc cho loài người, mưu
phúc lợi cho xã hội... Tôi cố gắng làm người học trò nhỏ của các vị ấy”(1). Thế nên tư tưởng Hồ Chí Minh đậm đà bản sắc
riêng: Giương cao ngọn cờ độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, giải quyết đúng
đắn mối quan hệ giữa dân tộc và giai cấp, quốc gia và quốc tế, kết hợp sức mạnh
dân tộc và sức mạnh thời đại. Tư tưởng Hồ Chí Minh đã có những đóng góp lớn lao
đối với sự phát triển, làm phong phú thêm kho tàng lý luận của Chủ nghĩa
Mác-Lênin. Vì những lẽ này, đối với cách mạng Việt Nam, Chủ nghĩa Mác và tư
tưởng Hồ Chí Minh là một khối thống nhất, hữu cơ, không thể tách rời.
4. Tư tưởng của Bác Hồ và
chính Người là hiện thân của quan niệm “một tấm gương sống còn giá trị hơn hàng
trăm bài diễn văn tuyên truyền”. Tâm lý học hiện đại khẳng định phương pháp
giáo dục tốt nhất là giáo dục bằng chính nhân cách nhà giáo dục. Đảng ta cũng
yêu cầu cán bộ, đảng viên lãnh đạo bằng cách nêu gương. Thế mà ở một số nơi có
cán bộ lại theo đuôi quần chúng, không bằng quần chúng. Có cán bộ, khi mà cả
nước căng mình chống dịch Covid-19 thì ngược lại, làm “tấm gương xấu” cho mọi
người! Những người này thường là người ích kỷ, chăm chăm vun vén lợi ích cá
nhân, cánh hẩu, vì lợi riêng quên lợi chung...
5. Bi quan về chủ nghĩa xã
hội, dao động trong suy nghĩ, việc làm. Đến nay, ai cũng thấy sự đổ vỡ của Liên
Xô (trước đây) là tất yếu vì những sai lầm quá lớn, nhưng có cán bộ, đảng viên
ta chỉ nhìn thấy hiện tượng rồi nghe lời kích động của kẻ xấu mà có những phát
ngôn không chỉ ngược với đường lối của Đảng mà còn ngược cả với đạo lý truyền
thống. Cũng vì bi quan mà thu mình lại trong cái vỏ ốc cá nhân nên có cán bộ né
tránh, ngại va chạm, không dám đấu tranh, không có chính kiến, cơ hội, đúng
kiểu “thấy xôi nói xôi ngọt, thấy thịt nói thịt bùi” như Bác Hồ từng phê phán.
6. Lại có cán bộ đạt được
một ít thành tích thì lên mặt thỏa mãn, huênh hoang cho rằng cơ quan đi lên là
nhờ “tài năng” mình lãnh đạo. Họ không biết rằng “nước lên thuyền lên”, cơ quan
ấy nằm trong tổng thể công cuộc đổi mới chung của Đảng. Hơn nữa, dù người ấy có
tài thật nhưng cũng còn nhờ sự ủng hộ của đồng chí, đồng nghiệp, quần chúng...
Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ là vĩ nhân của Việt Nam mà còn là vĩ nhân của thế giới. Tầm vóc của Người mang tầm nhân loại, đồng hành với nhân loại...
Trả lờiXóa