Trong những năm tháng
bao cấp, dư luận vẫn râm ran câu nói “Thật thà thường thua thiệt/ Lươn lẹo lại
lên lương” nhằm ám chỉ những kẻ “mồm năm miệng mười", "đầu môi chót
lưỡi” ngon ngọt với cấp trên thì dễ bề được ưu tiên thăng tiến, lên cấp, nâng
lương. Nhưng cha ông ta cũng có câu “Mật ngọt chết ruồi” với hàm ý khuyên răn,
cảnh tỉnh ai đó chỉ thích nghe những lời lẽ quyến rũ, giọng điệu ngọt ngào mà
giả dối của người khác thì tự mình sa vào tình thế nguy hiểm lúc nào không hay.
Thực
tế cho thấy, những cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ có chức quyền mà luôn
sống, sinh hoạt, làm việc trong sự “bủa vây” của những lời khen hào phóng, mỹ
miều, giả tạo của những người xung quanh và cấp dưới, thì theo ngày ngày, tháng
tháng, họ rất dễ bị ảo tưởng về chính mình. Từ đó, những biểu hiện gia trưởng,
quan liêu, độc đoán cũng sẽ dần “lớn lên” trong thái độ, tư tưởng, tính cách
của họ. Đó cũng là tiền đề để hình thành, tạo ra “uy tín giả”-một “cái bẫy” có
thể làm quan chức tự sụp đổ ngay dưới chân mình!
Cổ
kim đông tây đã đúc kết, những người có chức sắc, vị thế xã hội mà bỏ ngoài tai
những lời trung thực, khảng khái và lại ưa thích những lời tâng bốc, tung hô,
nịnh nọt thì rất dễ bị ảo tưởng về quyền lực, từ đó có những hành xử thiếu minh
mẫn, nhân văn, thậm chí vùi dập những người cương trực. Thế nên, Tuân Tử-một
trong những triết gia cổ đại lừng danh của Trung Quốc đã tự răn mình và cũng là
nhắc nhớ các bậc quân tử đời sau: “Người chê ta mà chê phải là thầy của ta,
người khen ta mà khen phải là bạn ta, những kẻ vuốt ve, nịnh bợ chính là kẻ thù
của ta vậy”.
Sinh
thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng rất lên án thói tâng bốc, xu nịnh. Trong tác
phẩm “Sửa đổi lối làm việc” viết tháng 10-1947, một trong những căn bệnh của
một bộ phận cán bộ, đảng viên được Bác sớm chỉ ra và cảnh báo là: “Bệnh xu
nịnh, a dua; ưa người ta tâng bốc, khen ngợi mình”. Bác cũng phê phán những cán
bộ, đảng viên sống ba phải, không có lập trường, chính kiến rõ ràng: “Thấy xôi
nói xôi ngọt, thấy thịt nói thịt bùi. Theo gió bẻ buồm, không có khí
khái”. Những người như thế không xứng đáng là người lãnh đạo, dìu dắt, giáo dục
quần chúng.
Để
không mắc vào “cạm bẫy” ưa xu nịnh và chữa trị được căn bệnh “thích được đề
cao, ca ngợi”, một trong những việc cần làm hiện nay là mỗi cán bộ, đảng viên,
nhất là cán bộ lãnh đạo các cấp phải giữ gìn đức tính cương trực, tự trọng,
khiêm nhường. Cương trực để không bị "mê hoặc" bởi “cái bả” ca tụng
của nhiều cán bộ, nhân viên cấp dưới lúc nào cũng có thể “rót lời đường mật”
vào tai mình. Tự trọng để biết phân biệt đâu là điều hay lẽ phải cần lắng nghe,
coi trọng, đâu là lời khen vờ vĩnh, giả tạo cần tránh xa, loại bỏ. Khiêm nhường
để không tự ảo tưởng về mình mà luôn có ý thức học tập, rèn luyện, bồi đắp
những phẩm chất giá trị tích cực, nhân văn, nhằm không ngừng hoàn thiện nhân
cách bản thân và sống giản dị, gần gũi với tập thể nơi công tác và với cộng
đồng nơi cư trú.
Một
việc không thể không nhắc lại là các cấp ủy, tổ chức đảng nói chung, cán bộ
lãnh đạo nói riêng cần tiếp tục coi trọng và duy trì thường xuyên, nghiêm túc
chế độ tự phê bình và phê bình. Trong sinh hoạt tự phê bình và phê bình, mỗi
người cần thể hiện rõ tinh thần trung thực, thẳng thắn, công tâm, đồng thời bày
tỏ thái độ trân trọng, bảo vệ cái đúng, cái tốt; phê phán kịp thời cái xấu, cái
sai; kiên quyết đấu tranh loại bỏ lề thói xu nịnh, a dua, “mũ ni che tai”,
“mười lăm cũng ừ, mười tư cũng gật”, góp phần vừa giữ vững và nâng cao kỷ
cương, kỷ luật của tổ chức đảng, vừa xây dựng môi trường văn hóa giao tiếp ứng
xử lành mạnh trong tổ chức, cơ quan, đơn vị.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét