Thứ Tư, 17 tháng 11, 2021

THÁI ĐỘ CỦA CHÚNG TA VỚI QUÁ KHỨ!

      Nhân vật A-bu-ta-lip trong cuốn “Dagestan của tôi” (tác giả: nhà thơ Rasul Gamzatov) đã nói rằng, “Nếu anh bắn vào quá khứ bằng súng lục, thì tương lai sẽ bắn vào anh bằng đại bác”.

Và năm 1985, Tổng thống Tây Đức thời đó là Richard von Weizsacker cũng đã nói: “Người nhắm mắt với quá khứ rốt cục đui mù ở cả hiện tại. Người không định khắc cốt ghi tâm những hành vi vô nhân tính thì dễ rơi vào sự nguy hiểm đó”.

Câu nói của nhà thơ Rasul Gamzatov đã trở thành đề tài văn học ở nước ta, nhiều người đã có những bài nghị luận sắc sảo. Tôi xin không nhắc lại những bài nghị luận đó. Mà chỉ xin nói một câu rằng, nếu chúng ta không hiểu, không nhớ về quá khứ thì chúng ta sẽ không có động lực để đi tiếp, và sự va vấp trên đường đi là vô số kể.

Còn đối với câu nói của ngài Richard von Weizsacker thì ông ấy đã nhắc chúng ta, rằng nếu không hiểu biết về quá khứ thì cũng chẳng hiểu giá trị của những những thành tựu mà chúng ta đã đạt được ở thì hiện tại, và hơn nữa là không tránh khỏi những sai lầm trong tương lai.

Vâng, ngày nay có nhiều người, mỗi khi nhắc đến quá khứ lại tặc lưỡi một cái, rồi than, “đã là quá khứ thì để nó qua đi, nhắc lại làm gì!”. Tôi không khuyên bạn nên hay không nên, song hãy suy nghĩ về những gì người xưa nói.

Lịch sử bốn ngàn năm của dân tộc, đã trải qua những bước thăng trầm. Quá khứ càng lùi xa bao nhiêu thì những điều của lịch sử càng trở nên mờ ảo bấy nhiêu, chỉ có thời đại của chúng ta, chúng ta mới nhận thấy rõ nét hơn. Hay hay dở, hào hùng hay đớn hèn, chúng ta đều thấy, đều cảm nhận được; song rồi đến lượt con cháu của chúng ta, những gì của ngày hôm nay trong tương lai lại trở nên huyền ảo đối với chúng. Thật may mắn cho con cháu của chúng ta, phương tiện để ghi chép lại lịch sử hiện nay thật phong phú, nào sách in, nào các bản viết tay, nào hình ảnh, nào phim nhựa, phim kỹ thuật số, đủ cả. Tha hồ cho chúng đọc, chúng phê phán.

Nhưng dù nói gì thì lịch sử cận đại đã cho chúng ta thấy những giá trị chân thực của đất nước. Ai bảo thực dân Pháp không xâm lược Việt Nam, họ sang đây chỉ nhằm mục đích khai hóa văn minh cho người An-nam lạc hậu? Khai hóa văn minh sao để cho chín mươi phần trăm dân ta bị mù chữ trong suốt gần một thế kỷ?

Phát xít Nhật với mưu đồ “khối thịnh vượng chung đại Đông Á”, theo “phe trục” - Đức, Ý, Nhật định cai trị cả vùng Đông Á. Bước đi đầu tiên là đánh chiếm Trung quốc, lập nên nước Mãn Châu rồi Bắc kinh, Nam kinh, Triều tiên và tiến xuống Đông dương. Nếu không có phe đồng minh thì Đông Á ngày nay sẽ thế nào? Chỉ riêng Việt Nam năm 1945 đã có trên hai triệu người dân chết vì đói bởi chính sách của phát xít Nhật.

Quân xâm lược Mỹ khi sang Đông dương thay thế thực dân Pháp với chiêu bài “cuộc chiến giữa hai hệ tư tưởng” mà không dám thừa nhận là đi xâm lược. Thực chất đó là cuộc chiến tranh, ở đó một bên là bảo vệ nền độc lập dân tộc, thống nhất đất nước, và một bên là đi xâm chiếm.

Nếu nói đó là cuộc chiến giữa hai hệ tư tưởng, vậy sau khi người Cộng sản giành chiến thắng, họ đâu có truyền bá chủ nghĩa Cộng sản xuống các nước ở đông nam Á khác? Về điểm này trong chúng ta vẫn còn có người mơ hồ, đừng để cho con cháu của chúng ta hiểu sai về những gì cha ông của chúng đã làm được.

Sự không hiểu bởi nhận thức thì hãy cố gắng mà tìm hiểu dưới góc độ một người dân của một nước nô lệ, một nước bị xâm chiếm. Còn những người cố tình xuyên tạc lịch sử thì chỉ tạo ra sự mất đoàn kết giữa những người trong một nước.

Lấy thí dụ, nước Nhật ngày nay là một cường quốc về kinh tế, chỉ đứng thứ ba sau Mỹ và Trung quốc, song cuộc chiến tranh mà nước Nhật phát xít đã tham gia trong thế chiến thứ hai, vẫn còn làm cho nước Nhật bị chia rẽ. Trong cuộc chiến ấy, đã có trên ba triệu người Nhật bị chết, người ta lập đền thờ Yasukuni, trong đó có cả những tên mà chính người Nhật đã liệt họ là “tội phạm chiến tranh hạng A”.

Kế thừa tư tưởng của ông ngoại Nobusuke Kishi, coi cuộc chiến tranh Nhật Trung, Nhật Triều không phải là chiến tranh xâm lược, vì vậy khi còn tại chức Thủ tướng nước Nhật, ông Shinzo Abe không thừa nhận người được thờ trong đó là tội phạm chiến tranh, ông cho rằng “các sử gia đã phán đoán sai” và việc đến viếng đền chỉ là “vấn đề của trái tim”. Việc đó đã gây nên sự chia rẽ trong chính trường Nhật, Làm căng thẳng mối quan hệ Nhật-Trung-Hàn.

Nói vậy để chúng ta đừng nghĩ rằng, muốn diễn dịch lịch sử thế nào cũng được, chẳng ảnh hưởng gì đến quốc gia dân tộc, vì lịch sử là quá khứ, nó đã diễn ra rồi. Song, như Rasul Gamzatov đã nói, những chuyện xuyên tạc lịch sử ấy, chính là những phát súng lục bắn vào quá khứ, nhỏ thôi! Song rồi, đến một ngày nào đó, chính chúng ta sẽ nhận được những phát đại bác bắn vào chúng ta hôm nay./.

Hình trong bài: Nạn đói 1945, hậu quả chiếm đóng của phát xít Nhật.

Yêu nước ST.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét