Hồ Chí Minh khẳng định “bệnh quan liêu là kẻ thù của nhân dân, của bộ đội
và của Chính phủ”. Cán bộ, đảng viên đặc biệt là những người lãnh đạo nào mắc
phải bệnh này thì “có mắt mà không thấy suốt, có tai mà không nghe thấu, có chế
độ mà không giữ đúng, có kỷ luật mà không nắm vững”. Bệnh quan liêu không chỉ
là sự sai lầm về tác phong, phương pháp công tác mà xét về bản chất là sự tha
hóa quyền lực của cơ quan công quyền, là hệ quả của sự suy thoái lập trường tư
tưởng, chính trị, đạo đức cách mạng.
Hồ Chí
Minh chỉ ra những biểu hiện cụ thể của bệnh quan liêu: chỉ đạo xa rời thực tế,
xa quần chúng; áp dụng phương pháp mệnh lệnh hành chính; chỉ biết hô hào khẩu
hiệu chỉ thị, xem báo cáo, làm việc qua loa; lời nói không đi đôi với việc làm;
chủ quan, tự mãn, coi thường quần chúng… Cán bộ, đảng viên mắc bệnh quan liêu
“Miệng thì nói dân chủ, nhưng làm việc thì họ theo lối "quan" chủ.
Miệng thì nói "phụng sự quần chúng", nhưng họ làm trái ngược với lợi
ích của quần chúng, trái ngược với phương châm và chính sách của Đảng và Chính
phủ”.
Quan
liêu, xa rời, không yêu thương nhân dân tất yếu dẫn đến và làm cho căn bệnh vô
cảm trước nhân dân của cán bộ, đảng viên càng ngày càng trầm trọng. Người nhiều
lần phê phán thái độ thờ ơ, tắc trách, thiếu trách nhiệm của cán bộ, đảng viên
trước những khó khăn, bức xúc và đòi hỏi quyền lợi chính đáng của nhân dân, thấy
việc có lợi cho dân không dám làm, việc có hại cho dân vẫn làm ngơ, không giải
quyết hoặc đùn đẩy trách nhiệm. Bên cạnh đó, là khuynh hướng lãnh đạo cứng
nhắc, trì trệ, thụ động; bộ máy cồng kềnh, nhiều tầng nấc trung gian, gây phiền
phức, nhũng nhiễu dân chúng. Với những cán bộ, đảng viên mắc bệnh vô cảm, họ
thờ ơ với việc chung, “chỉ biết lo cho mình, không quan tâm đến nhân dân, đến
đồng chí”, “không phê bình, không tự phê bình”, “sao cũng mặc kệ, sao cho xong
chuyện thì thôi”. Đó là sự “ươn hèn yếu ớt” trước sai lầm, khuyết điểm của Đảng
và Người gọi đó là “bọn thứ ba” mà hậu quả tai hại dẫn đến “để cho bọn vu vơ có
thể chui vào hoạt động trong Đảng. Nó để cho khuyết điểm ngày càng chồng chất
lại và phát triển ra”. Nguy hại nhất của tệ quan liêu, bệnh vô cảm “đã ấp ủ,
dung túng, che chở cho nạn tham ô, lãng phí”; là “nguồn gốc của nạn tham ô,
lãng phí”.
Với tác
hại to lớn như vậy, Hồ Chí Minh yêu cầu cán bộ, đảng viên “Ai không mắc bệnh
quan liêu thì phải giữ gìn, tránh nó. Ai đã mắc bệnh ấy, thì phải cố gắng mà
chữa cho khỏi đi, cho xứng đáng là người cán bộ cách mạng, chớ để bị đào thải”.
Để chữa bệnh, Người đã kê ra một “đơn thuốc” với “cách chữa bệnh ấy gồm có một
nguyên tắc là: Theo đúng đường lối nhân dân và 6 điều là: Đặt
lợi ích nhân dân lên trên hết; Liên hệ chặt chẽ với nhân
dân; Việc gì cũng bàn với nhân dân, giải thích cho nhân
dân hiểu rõ; Có khuyết điểm thì thật thà tự phê bình trước nhân
dân, và hoan nghênh nhân dân phê bình mình; Sẵn sàng học
hỏi nhân dân; Tự mình phải làm gương mẫu cần kiệm liêm chính,
để nhân dân noi theo”. Bản thân Hồ Chí Minh là mẫu mực của
lãnh tụ thương dân, gần dân, hiểu dân, kính dân, trọng dân, một người trọn đời
thực hiện nhất quán nguyên tắc “theo đúng đường lối nhân dân”.
Để
chống bệnh quan liêu, xa dân, Người còn căn dặn: phải đồng tâm hiệp lực phải
kiên trì, quyết tâm chống đến cùng, phải làm có tổ chức, làm từ trên xuống
dưới. Chủ tịch Hồ Chí Minh chủ trương và chỉ đạo thực hiện xây dựng bộ máy nhà
nước tinh gọn, có hiệu lực pháp lý mạnh mẽ, hoạt động theo tinh thần “chú trọng
thực tế, nỗ lực làm việc, phụng sự nhân dân”. Bên cạnh giáo dục tư tưởng, rèn
luyện đạo đức, khuyến khích cán bộ, đảng viên tận tụy phục vụ nhân dân, phải
nêu cao trách nhiệm của người đứng đầu, thực hành kỷ luật nghiêm minh, xử lý bằng
pháp luật đối với những người vi phạm; phải phát động tư tưởng của quần chúng,
làm cho quần chúng khinh ghét tệ tham ô, lãng phí, quan liêu… làm cho nó hết
chỗ ẩn nấp. Đồng thời phải “khéo kiểm soát”, bởi “Kiểm soát khéo, bao nhiêu
khuyết điểm lòi ra hết, hơn nữa kiểm tra khéo về sau khuyết điểm nhất định bớt
đi. Song, muốn kiểm soát có kết quả tốt, phải có hai điều: một là việc kiểm
soát phải có hệ thống, phải thường làm. Hai là người đi kiểm soát phải là những
người rất có uy tín”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét