Thứ Tư, 10 tháng 1, 2024

ÔNG CHA TA ĐÁNH GIẶC: NGƯỜI LÍNH ĐÃ LÀM NÊN DÁNG ĐỨNG VIỆT NAM TẠC VÀO THẾ KỶ…

         Ngay cả khi không còn hơi thở, dáng ôm súng của anh vẫn khiến quân thù khiếp sợ. Người liệt sĩ Nguyễn Văn Mẹo đã nằm lại chiến trường ác liệt, nhưng anh bất diệt trong hình tượng thơ và trong những hồi ức cứ cuộn trào lên như sóng…
“Không một tấm hình, không một dòng địa chỉ 
Anh chẳng để lại gì cho riêng anh trước lúc lên đường 
Chỉ để lại dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỷ 
Anh là chiến sĩ giải phóng quân...”.  

Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đi vào giai đoạn khốc liệt nhất, Nguyễn Công Mẹo lúc đó đã ngoài 30 tuổi. Trong đợt cao điểm tuyển quân đầu năm 1966, giữa cái rét căm căm mà lòng anh nóng hừng hực đến ghi danh nhưng vẫn canh cánh trong lòng sợ người ta không lấy vì... tuổi cũng cưng cứng. Thêm nữa, anh còn sợ bị đánh trượt vì bị rụng mất hai chiếc răng và được ghi trong hồ sơ. Giữa những e ngại đó, anh thẳng thắn: “Tôi có thể rụng răng nhưng tinh thần chiến đấu chống giặc Mỹ trong tôi không bao giờ rụng”.

Và ước mơ của anh cũng được thỏa nguyện. Ngày 31/1/1966, anh nông dân Nguyễn Công Mẹo chính thức trở thành người lính Quân đội nhân dân Việt Nam. Để lại gia đình cùng người vợ và hai con thơ, những công việc đồng áng thân quen, tạm biệt nếp nhà tranh đẫm hương lúa, anh và những người cùng quê, bạn mới quen xốc ba lô lên đường.

Nhưng cũng phải chờ đến cả năm sau đó, khi thời gian luyện quân kết thúc, đơn vị của anh thuộc Sư đoàn 304B mới được lệnh vào Nam. Ăn Tết Đinh Mùi xong, cả đơn vị cuốc bộ ròng rã 5 tháng trời mới vào tới chiến trường. “Hai Lúa” xứ Thanh ngày nào đã nhanh chóng trưởng thành từ tiểu đội phó, tiểu đội trưởng rồi trung đội phó, trung đội trưởng. Chỉ trong 5 tháng, từ tháng 8/1967, khi bắt đầu đánh những trận đầu tiên tới cuối tháng 1/1968, khi là chính trị viên phó đại đội, anh cùng đồng đội đánh hàng chục trận, diệt và loại khỏi vòng chiến đấu hàng trăm lính Mỹ, Ngụy, bắn cháy 7 xe tăng, 3 xe quân sự và 3 trực thăng chiến đấu, phá hủy nhiều khí tài của địch.

Đêm 30 rạng ngày 31/1/1968, theo lệnh Tổng tiến công, Tiểu đoàn 16 của Nguyễn Công Mẹo sau 3 đêm hành quân thần tốc từ Long An và qua nhiều vòng kiểm soát của địch để tấn công vào sân bay Tân Sơn Nhất. Đại đội 1 của anh là mũi chủ công đã gặp phải sức kháng cự mãnh liệt của lính Mỹ trong 1 lô cốt, anh đã chỉ huy đại đội đánh sập chiếc lô cốt, diệt gọn tiểu đội lính Mỹ, đưa đơn vị thọc sâu vào sân bay, bắn cháy 2 nhà vòm chứa máy bay, 7 xe quân sự, trong đó có 4 xe tăng. Ngày 1/2/1968, lúc này trời đã sáng, lính Mỹ điều xe tăng M41 ra phản kích mãnh liệt. Quân ta thương vong nhiều, đạn bắn cạn dần. Trong khi trực tiếp dùng AK của một đồng đội đã hy sinh để bắn trả các đợt phản kích, anh Mẹo vẫn ra lệnh cho 1 chiến sĩ chiếm khẩu 12 ly 7 trên chiếc M41 bắn mạnh về phía địch.

Lúc này, trực thăng chiến đấu của địch phát hiện ra đội hình của ta và trút xối xả những làn đại liên xuống. Đại đội 1 của Nguyễn Công Mẹo hy sinh gần hết. Những chiến sĩ hết đạn nhưng còn sức đều cướp súng địch, dùng cả báng súng rồi lưỡi lê đánh trả địch. Chính trị viên phó Nguyễn Công Mẹo và chiến sĩ trên chiếc xe tăng M41 đã hy sinh ở tư thế đang đứng bắn, súng vẫn kẹp trong tay. Một số tên lính Mỹ phản kích quá gần khi thấy cả hai người giơ súng vội giơ tay hàng, sau không thấy bắn bèn tiến lại mới biết cả hai chiến sĩ đã hy sinh… Cho đến cuối giờ chiều ngày hôm đó, những chiến sĩ còn lại của Đại đội 1 được lệnh rút ra ngoài.
Sau trận đánh bi hùng tại sân bay Tân Sơn Nhất. Nguyễn Công Mẹo đã hóa thân thành mùa xuân đất nước./.
Ảnh: Anh Nguyễn Công Mẹo, chính trị viên phó đại đội 1, tiểu đoàn 16, đã hi sinh trong tư thế làm nên một Dáng đứng Việt Nam.
Yêu nước ST.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét