Thứ Tư, 17 tháng 1, 2024

VINH DANH "TIỂU ĐỘI XE KHÔNG KÍNH"

 

“Không có kính không phải vì xe không có kính
Bom giật, bom rung kính vỡ đi rồi
Ung dung buồng lái ta ngồi,
Nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng.

Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng
Nhìn thấy con đường chạy thẳng vào tim
Thấy sao trời và đột ngột cánh chim
Như sa, như ùa vào buồng lái

Không có kính, ừ thì có bụi,
Bụi phun tóc trắng như người già
Chưa cần rửa, phì phèo châm điếu thuốc
Nhìn nhau mặt lấm cười ha ha.

Không có kính, ừ thì ướt áo
Mưa tuôn, mưa xối như ngoài trời
Chưa cần thay, lái trăm cây số nữa
Mưa ngừng, gió lùa khô mau thôi.

Những chiếc xe từ trong bom rơi
Đã về đây họp thành tiểu đội
Gặp bè bạn suốt dọc đường đi tới
Bắt tay qua cửa kính vỡ rồi.

Bếp Hoàng Cầm ta dựng giữa trời
Chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy
Võng mắc chông chênh đường xe chạy
Lại đi, lại đi trời xanh thêm.

Không có kính, rồi xe không có đèn,
Không có mui xe, thùng xe có xước,
Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước:
Chỉ cần trong xe có một trái tim.”

Hầu như ai trong chúng ta cũng đã từng học qua bài thơ này, đó là bài thơ “Tiểu đội xe không kính” của nhà thơ Phạm Tiến Duật (bài thơ đã được nhạc sỹ Hoàng Hiệp phổ nhạc thành bài hát cùng tên), nhưng có lẽ không nhiều người biết rằng “nguồn cảm hứng” và “nguyên mẫu” của bài thơ ấy chính là Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, Đại tá Công giáo Giuse Đỗ Văn Chiến.

Chàng trai Giuse Đỗ Văn Chiến sinh ra tại Hải Hậu, Nam Định. Đây là một vùng quê Công giáo từng che chở cho bộ đội thời chống Pháp, cất giấu vũ khí và không ít người lính từ vùng quê này tham gia lực lượng Việt Minh. Tháng 9/1966, vợ của anh Chiến sinh con giữa lúc chiến trường miền Nam vào giai đoạn khốc liệt… Anh Chiến nói với vợ rằng: đất nước lâm nguy, là một người con của Việt Nam, anh không thể thờ ơ, mong rằng Chúa sẽ soi đường, giúp anh bình an trở về với vợ con khi Tổ quốc hòa bình. Anh Chiến trở thành chiến sĩ đoàn 559 lái xe Trường Sơn tại tỉnh Khăm Muộn ở nước bạn Lào. Từ năm 1966 đến 1979, người lính Giuse Đỗ Văn Chiến đã tham gia hơn 700 chuyến xe, vượt qua bão táp bom đạn… Có lần, đoàn lái xe của anh bị tập kích tại ngã ba Phu Kheng, anh điều khiển xe trú ẩn theo lệnh của chỉ huy rồi lao ra ngoài bom đạn cứu đồng đội. Nhưng tiếc thay, những người đồng đội của anh đã hy sinh và thịt nát xương tan dưới bom đạn. Anh và các đồng đội làm lễ truy điệu nhanh và anh cầu nguyện cho đồng đội xong rồi tất cả lại lên đường. Cứ mỗi khi bắt đầu chuyến đi, anh thường dành một chút thời gian để cầu nguyện. Anh bảo với đồng đội rằng “Tớ là người Công giáo và tớ yêu đất nước này”. Anh Chiến có rất nhiều đồng đội theo đạo Phật, đạo Mẫu, .… Dù có theo tôn giáo nào, anh và các đồng đội đều đặt mục tiêu rằng sẽ sẵn sàng hy sinh cho Tổ quốc. Năm 1968, sau khi trả hàng hóa tại điểm tập kết. Anh Chiến và đồng đội bị địch tập kích bất ngờ. Anh bị đứt rời ngón tay, đồng đội của anh bị thương dập mu bàn tay, còn chiếc xe Zil 3 cầu 157 nát tươm, vỡ toang kính xe, mặc dầu vậy các anh vẫn bình tĩnh phóng xe giữa làn bom đạn. Các anh tâm niệm phải quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ dẫu có phải hy sinh và nếu xe mình có bị nổ tung thì khi đó máy bay địch sẽ rút đi, tạo điều kiện để các xe khác an toàn về đích …. Mùa Giáng Sinh 1969, vào ngày Quốc phòng toàn dân và kỷ niệm thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12/1969, anh Giuse Đỗ Văn Chiến được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, trở thành người lính Công giáo đầu tiên được phong tặng danh hiệu cao quý này./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét