ĐẶC TRƯNG CỦA NGHỆ THUẬT LÃNH ĐẠO- NGƯỜI LÃNH ĐẠO CẦN BIẾT
Đánh giá chung về 10 năm thực hiện Cương lĩnh xây dựng
đất nước (bổ sung, phát triển năm 2011), 10 năm thực hiện Chiến lược phát triển
kinh tế - xã hội 2011 - 2020, 30 năm thực hiện Cương lĩnh 1991, 35 năm thực hiện
công cuộc đổi mới. Đại hội Đại biểu lần thứ XIII của Đảng nhấn mạnh: "Bốn nguy cơ mà Đảng ta đã chỉ ra còn tồn tại, có mặt
còn gay gắt hơn. Nguy cơ tụt hậu, rơi vào bẫy thu nhập trung bình còn lớn. Có
biểu hiện chưa quan tâm đúng mức bảo đảm phát triển theo định hướng xã hội chủ
nghĩa, về phát triển văn hóa, bảo đảm phúc lợi xã hội, thực hiện tiến bộ, công
bằng xã hội trong phát triển kinh tế thị trường; chưa bảo đảm phát triển tổng
thể, đồng bộ các vùng, miền, địa phương theo lợi thế so sánh và phát huy điều
kiện kinh tế - xã hội đặc thù. Tham nhũng, lãng phí, quan liêu, suy thoái về tư
tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ
cũng như những mâu thuẫn xã hội còn diễn biến phức tạp". Trách nhiệm của
những yếu kém đó trước hết thuộc về cán bộ, đảng viên. Họ cho rằng đã là cán bộ
rồi thì biết lãnh đạo, nhưng trong thực tiễn, cán bộ giữ cương vị lãnh đạo, muốn
lãnh đạo tốt cần biết nghệ thuật lãnh đạo là gì? có như vậy mới nâng cao được
hiệu quả lãnh đạo. Trên
cơ sở nghiên cửu lý thuyết và thực tiễn lãnh đạo, các nhà nghiên cứu cho rằng,
nghệ thuật lãnh đạo có những đặc trưng cơ bản sau:Tính khoa học: Nghệ thuật lãnh đạo gần liền với kinh nghiệm lãnh đạo
nhưng phải trên cơ sở lý luận khoa học. Người lãnh đạo phải năm vùng lý luận
lãnh đạo hiện đại mới có thể hình thành nghệ thuật lãnh đạo thực sự. Tính sáng tạo: Sức sống của nghệ thuật lãnh đạo chính là ở chỗ sáng
tạo, không có sáng tạo thì không có nghệ thuật lãnh đạo. Do đặc điểm tính sáng
tạo của nghệ thuật lãnh đạo, không nên tạ vào “sách vở", “cấp trên"
hay dựa vào kinh nghiệm của người không mà chỉ có thể dựa vào trực giác, trí tưởng
tượng của chủ thể lành ở đạo được xây dựng trên cơ sở lý luận khoa học và kinh nghiệm
phong phú để tiến hành công việc một cách sáng tạo. Tính kinh nghiệm: Nếu không trải qua thực tiễn
lãnh đạo, không chú trọng tích lũy kinh nghiệm lãnh đạo phong phú thì cũng
không thể nói đến nghệ thuật lãnh đạo. Tính
linh hoạt: Nghệ thuật lãnh đạo không
có đáp án dạ nhất, không có một mô thức cố định. Chủ thể lãnh đạo phải biết tuy
người, tùy việc, tùy hoàn cảnh để áp dụng biện pháp thích hợp, đại hiệu quả
cao. Sự máy móc, giáo điều trong nhận thức và trong hành động không thể có được
nghệ thuật lãnh đạo.Tính thực tiễn: Nghệ thuật lãnh đạo không phải từ trên trờ rơi xuống,
mà cũng không nằm ngoài khả năng và cuộc sống của con người, phục vụ cuộc sống
của con người. Muốn có nghệ thuật lãnh đạo, phải xuất phát từ cái thực: nghĩ thực,
nói thực, làm thực sống thực.
Trên
cơ sở nghiên cửu lý thuyết và thực tiễn lãnh đạo, các nhà nghiên cứu cho rằng,
nghệ thuật lãnh đạo có những đặc trưng cơ bản sau:
Tính khoa học: Nghệ thuật lãnh đạo gần liền với kinh nghiệm lãnh đạo
nhưng phải trên cơ sở lý luận khoa học. Người lãnh đạo phải năm vùng lý luận
lãnh đạo hiện đại mới có thể hình thành nghệ thuật lãnh đạo thực sự.
Tính sáng tạo: Sức sống của nghệ thuật lãnh đạo chính là ở chỗ sáng
tạo, không có sáng tạo thì không có nghệ thuật lãnh đạo. Do đặc điểm tính sáng
tạo của nghệ thuật lãnh đạo, không nên tạ vào “sách vở", “cấp trên"
hay dựa vào kinh nghiệm của người không mà chỉ có thể dựa vào trực giác, trí tưởng
tượng của chủ thể lành ở đạo được xây dựng trên cơ sở lý luận khoa học và kinh nghiệm
phong phú để tiến hành công việc một cách sáng tạo.
Tính kinh nghiệm: Nếu không trải qua thực tiễn
lãnh đạo, không chú trọng tích lũy kinh nghiệm lãnh đạo phong phú thì cũng
không thể nói đến nghệ thuật lãnh đạo.
Tính
linh hoạt: Nghệ thuật lãnh đạo không
có đáp án dạ nhất, không có một mô thức cố định. Chủ thể lãnh đạo phải biết tuy
người, tùy việc, tùy hoàn cảnh để áp dụng biện pháp thích hợp, đại hiệu quả
cao. Sự máy móc, giáo điều trong nhận thức và trong hành động không thể có được
nghệ thuật lãnh đạo.
Tính thực tiễn: Nghệ thuật lãnh đạo không phải từ trên trờ rơi xuống,
mà cũng không nằm ngoài khả năng và cuộc sống của con người, phục vụ cuộc sống
của con người. Muốn có nghệ thuật lãnh đạo, phải xuất phát từ cái thực: nghĩ thực,
nói thực, làm thực sống thực.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét