Những năm qua, trong khi đại đa số nhân dân đều tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, quản lý của Nhà nước, phát huy dân chủ, trí tuệ, tích cực tham gia phản biện xã hội với tinh thần xây dựng, giúp cho Đảng, Nhà nước đề ra chủ trương, đường lối, chính sách, pháp luật đúng đắn, lãnh đạo và quản lý đất nước hiệu quả, thì vẫn có những đối tượng cố tình lợi dụng phản biện xã hội để tung ra những quan điểm, luận điệu phản động, sai trái, gây nhiễu loạn đời sống chính trị - xã hội của đất nước.
Những mưu đồ đội lốt “phản biện xã hội”
Những năm qua, các thế lực thù địch, phản động, cơ
hội chính trị đang ra sức hậu thuẫn, kích động các đối tượng trong nước lợi
dụng phản biện xã hội để tập hợp lực lượng chống đối chính trị, thúc đẩy sự đối
kháng trong xã hội, tạo các lực lượng đối lập. Họ nhân danh phản biện để phản
bác, chống đối các chủ trương, đường lối của Đảng và chính sách, pháp luật của
Nhà nước ta, tiến tới xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng và chế độ xã hội chủ
nghĩa ở Việt Nam. Họ thường lợi dụng các thời điểm nhạy cảm chính trị của đất
nước như trước và trong quá trình tổ chức đại hội Đảng, các kỳ bầu cử Quốc hội,
hội đồng nhân dân các cấp hoặc khi diễn ra những sự kiện quốc tế quan trọng;
khi Quốc hội, Chính phủ lấy ý kiến nhân dân về các dự thảo luật, chương trình,
đề án... để lấy danh nghĩa phản biện xã hội tiến hành các hoạt động xâm phạm an
ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội của đất nước.
Những hoạt động này của các thế lực thù địch khá đa
dạng, song tập trung ở một số thủ đoạn: Lợi dụng internet, mạng xã hội, lấy
danh nghĩa phản biện xã hội để đưa ra những bài nói, bài viết, các video clip
nêu những ý kiến sai lệch về các chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách,
pháp luật của Nhà nước và các quyết sách cụ thể ở các bộ, ngành, địa phương;
thông qua hình thức gửi “thư ngỏ”, “kiến nghị” gửi các cấp, các ngành, các cơ
quan, tổ chức và lãnh đạo chủ chốt của Đảng, Nhà nước với dụng ý không lành
mạnh; lợi dụng các diễn đàn quốc tế, các cơ quan báo chí nước ngoài để nêu quan
điểm bằng bài nói, bài viết, trả lời phỏng vấn với nội dung xuyên tạc, thổi
phồng, bôi đen những hạn chế trong nước, nhất là tình trạng tham nhũng, tiêu
cực trong bộ máy nhà nước, hòng làm cho thế giới hiểu sai về đường lối, quan
điểm, chính sách, pháp luật của Đảng và Nhà nước Việt Nam; khi Đảng, Nhà nước,
các cơ quan bộ, ngành, địa phương không tiếp nhận những ý kiến “phản biện”
(thực chất là các luận điệu, quan điểm, ý kiến phản động, phá hoại) thì vu
khống Đảng, Nhà nước ta vi phạm, đàn áp dân chủ.
Cách đây hơn 10 năm, trong quá trình Đảng, Nhà nước
ta lấy ý kiến đóng góp rộng rãi của các tầng lớp nhân dân vào dự thảo Hiến pháp
năm 2013, một nhóm nhân sĩ, trí thức, cựu quan chức có tư tưởng bất mãn, cực
đoan chính trị đã tập hợp nhau lại để đưa ra cái gọi là “kiến nghị” đòi xóa bỏ
vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam tại Điều 4 của Hiến pháp, với lý lẽ
vừa hết sức ngụy biện, vừa suy diễn một cách tùy tiện, vừa công kích nói xấu
Đảng ta.
Hay gần đây, lợi dụng chủ trương góp ý dự thảo Luật
Đất đai (sửa đổi), một số trang web, blogger đã tham gia “góp ý” theo kiểu cố ý
bẻ cong sự thật, làm cho người dân hiểu sai từ “đất đai thuộc sở hữu toàn dân
do Nhà nước đại diện chủ sở hữu” thành “đất đai là độc quyền sở hữu của Nhà
nước”, coi đó là cội nguồn của đầu cơ, tham nhũng đất đai. Thậm chí, họ còn
xuyên tạc rằng việc sửa luật như “đẽo cày giữa đường”, “càng sửa càng mù mờ”...
từ đó kích động chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc.
Điểm qua một vài ví dụ trên để thấy rằng, dưới
chiêu bài “dân chủ”, lấy danh nghĩa phản biện xã hội, các thế lực thù địch,
chống đối, phản động không từ một thủ đoạn nào để phá hoại đất nước và chế độ
ta. Mục đích của chúng đương nhiên không phải để “góp ý”, giúp cho Đảng, Nhà
nước thực hiện tốt vai trò lãnh đạo, quản lý, mà là để phá hoại uy tín của
Đảng, Nhà nước, hòng xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, gây chia rẽ, bất đồng
trong nội bộ Đảng; chia rẽ Đảng, Nhà nước với nhân dân, gây mất ổn định chính trị,
phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc và đi tới mục tiêu cuối cùng là xóa bỏ
chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.
Nhận thức và ứng xử đúng mực về phản biện xã hội ở
Việt Nam
Phản biện xã hội là việc phân tích, đánh giá, lập
luận, tranh luận có tính chất độc lập, khoa học của các lực lượng xã hội (bao
gồm cá nhân hoặc tổ chức) nhằm khẳng định hoặc bác bỏ, hay đề xuất sửa đổi chủ
trương, chính sách, từ đó giúp cho cơ quan có thẩm quyền xem xét, điều chỉnh
cho phù hợp hơn với lợi ích chung của cộng đồng. Xét về bản chất, phản biện xã
hội là một hình thức thể hiện quyền tự do được xây dựng trên cơ sở quyền tự do
ngôn luận. Theo đó, phản biện xã hội chính là quyền bày tỏ ý kiến một cách có
hệ thống và có cơ sở khoa học nhằm thực hiện quyền dân chủ của cá nhân đã được
ghi nhận trong các điều ước quốc tế về quyền con người.
Trên cơ sở quan điểm của Đảng, Hiến pháp và pháp
luật, nước ta đã cụ thể hóa quyền tham gia phản biện xã hội của các tổ chức
chính trị-xã hội, các tầng lớp nhân dân. Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ
nghĩa Việt Nam năm 2013 đã hiến định một số quyền con người, quyền công dân có
nội dung liên quan mật thiết đến phản biện xã hội như quyền được thông tin,
quyền tự do ngôn luận, quyền trưng cầu ý dân, quyền tham gia quản lý nhà nước
và xã hội. Theo đó, Điều 28 quy định: “1. Công dân có quyền tham gia quản lý nhà
nước và xã hội, tham gia thảo luận và kiến nghị với cơ quan Nhà nước về các vấn
đề của cơ sở, địa phương và cả nước; 2. Nhà nước tạo điều kiện để công dân tham
gia quản lý nhà nước và xã hội; công khai, minh bạch trong việc tiếp nhận, phản
hồi ý kiến, kiến nghị của công dân”.
Hiến pháp năm 2013 cũng chính thức ghi nhận phản
biện xã hội với tính chất là một chức năng của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Quy
định này lại tiếp tục được cụ thể hóa tại Luật Mặt trận Tổ quốc Việt Nam năm
2015, Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Ban hành văn bản quy phạm pháp
luật năm 2020; Luật Thực hiện dân chủ ở cơ sở năm 2022...
Nhằm làm cho hoạt động phản biện xã hội thực sự đi
vào hiện thực cuộc sống, tạo ra bầu không khí dân chủ và cởi mở trong xã hội,
Đảng, Nhà nước ta còn chú trọng quan tâm hoàn thiện các điều kiện bảo đảm thực
hiện phản biện xã hội. Các điều kiện đó là:
Thứ nhất, xây dựng hệ thống thể chế minh bạch, dân
chủ, ghi nhận đầy đủ các quyền của chủ thể phản biện xã hội (bao gồm quyền tự
do ngôn luận, quyền tiếp cận thông tin, quyền tham gia quản lý nhà nước và xã
hội, quyền thực hiện phản biện xã hội...); quy định rõ trách nhiệm công khai
thông tin và trách nhiệm giải trình của cơ quan nhà nước nhằm bảo đảm tính minh
bạch trong hoạt động quản lý nhà nước.
Thứ hai, bảo đảm thực thi quyền tiếp cận thông tin
của người dân, xác định rõ trách nhiệm cung cấp và công khai thông tin từ phía
các cơ quan công quyền, đặc biệt là các cơ quan hành chính; quy định rõ quyền
và trách nhiệm của cơ quan nhà nước trong việc cung cấp thông tin cũng như có
chế tài rõ ràng, cụ thể và nghiêm minh đối với những hành vi che giấu hoặc từ
chối cung cấp thông tin của các cơ quan và công chức nhà nước.
Thứ ba, nâng cao ý thức tôn trọng tự do ngôn luận,
đối thoại, lắng nghe và phản hồi của chủ thể được phản biện, trực tiếp là các
cơ quan, cán bộ, công chức Nhà nước, kết hợp giữa giáo dục với cơ chế ràng buộc
để chủ thể được phản biện không chỉ lắng nghe ý kiến của xã hội mà còn phải
biết tiếp thu, hiện thực hóa nó trong những chính sách cụ thể; xây dựng cơ chế
thông tin hai chiều giữa Nhà nước và công dân.
Thứ tư, nâng cao trình độ dân trí của cộng đồng,
đẩy mạnh công tác tuyên truyền, vận động để mọi người dân nhận thức rõ về quyền
lợi và trách nhiệm công dân; giúp nhân dân có nhận thức đầy đủ về nguyên tắc,
nội dung, hình thức, biện pháp tiến hành phản biện xã hội...
Những dẫn chứng trên đây đã cho thấy, phản biện xã
hội ở Việt Nam không chỉ kế thừa mà còn có sự bổ sung, phát triển các nguyên
tắc, tiêu chuẩn quốc tế và khu vực về dân chủ, tự do ngôn luận nói chung, về
phản biện xã hội nói riêng. Việc khuyến khích, tạo điều kiện cho các tổ chức
chính trị - xã hội, các tầng lớp nhân dân tham gia phản biện xã hội, qua đó
phát huy dân chủ xã hội chủ nghĩa là một chủ trương, chính sách nhất quán của
Đảng, Nhà nước Việt Nam, được thể hiện trong các nghị quyết của Đảng, trong hiến
pháp và pháp luật của Nhà nước.
Phản biện xã hội ở Việt Nam là một phương thức hữu
hiệu để nhân dân tham gia quản lý nhà nước, là bước phát triển cao của hình
thức dân chủ trực tiếp, thể hiện rõ vai trò chủ thể quyền lực của nhân dân
trong chế độ xã hội chủ nghĩa. Người dân có thể sử dụng quyền lực của mình một
cách trực tiếp thông qua việc giám sát hoạt động của cơ quan nhà nước, hoặc
kiến nghị, đóng góp ý kiến, phản biện, hoặc trực tiếp tham gia xây dựng chính
sách, pháp luật và biểu quyết khi được trưng cầu ý kiến.
Như vậy, phản biện xã hội ở Việt Nam không chỉ là
con đường, phương thức để nhân dân thực hiện quyền làm chủ của mình mà còn là
để bảo vệ quyền làm chủ của mình; không chỉ là công cụ để nhân dân kiểm soát
quyền lực Nhà nước mà còn để bảo vệ Đảng, Nhà nước. Bản chất tiến bộ của chế độ
xã hội chủ nghĩa quy định phản biện xã hội ở Việt Nam phải thể hiện được tính
xây dựng, không phải để tạo ra sự xa cách, chia rẽ, đối lập nhân dân với Đảng,
Nhà nước, mà là để nhân dân tiến gần hơn với hoạt động lãnh đạo của Đảng, quản
lý của Nhà nước, làm cho “ý Đảng hợp với lòng dân”, để nhân dân thực thi một
cách trực tiếp, thực chất hơn quyền lực của mình, đồng thời giúp cho Nhà nước
hoàn thành tốt hơn vai trò phục vụ nhân dân. Do đó, mọi âm mưu, hành vi lợi
dụng phản biện xã hội để chống phá Đảng, Nhà nước, chia rẽ phá hoại mối quan hệ
giữa Đảng, Nhà nước và nhân dân, khối đại đoàn kết toàn dân tộc cần phải kiên
quyết đấu tranh, bác bỏ./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét