Từ hội nghị Thẩm Púa ngày 14-1-1954 tới khi đưa pháo vào trận địa đối với Đại tướng, Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp - Bí thư Đảng ủy kiêm Chỉ huy trưởng Mặt trận Điện Biên Phủ là một thời gian rất dài với nhiều đêm thao thức. Ông yêu cầu các phái viên đi nắm tình hình, thấy bất cứ điều gì đáng chú ý đều phải báo cáo kịp thời. Lúc này, toàn quân đang nô nức thực hiện quyết tâm tiêu diệt tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ trong 2 đêm 3 ngày. Tuy khi đó cũng có người lo ngại, nhưng không một ai nói lên ý nghĩ thật của mình vì e bị cho là dao động.
Mặc dù nhận được phản ánh, tinh thần chuẩn bị chiến đấu rất cao của cán bộ, chiến sĩ song sau nhiều lần suy tính, cân nhắc, Đại tướng nhận thấy có rất ít yếu tố thắng lợi. Ông vẫn khẩn trương theo sát tình hình củng cố của địch và suy nghĩ về quyết định thay đổi phương châm tác chiến. Chính vào lúc đó Đại tướng nhận được ý kiến của đồng chí Phạm Kiệt (sau là Trung tướng, Tư lệnh kiêm Chính ủy Công an nhân dân vũ trang) qua điện thoại. Sau này, trong hồi ký, Đại tướng Võ Nguyên Giáp khẳng định, Cục phó Cục Bảo vệ Quân đội Phạm Kiệt là người đầu tiên và cũng là duy nhất phát hiện khó khăn và thẳng thắn báo cáo Chỉ huy trưởng Mặt trận.
Năm 2017, dịp tưởng niệm 60 năm ngày mất của đồng chí Nguyễn Chánh, nguyên Phó tổng Tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam, người bạn chiến đấu thân thiết của đồng chí Phạm Kiệt, chúng tôi được trò chuyện với bà Phạm Thị Trinh, phu nhân đồng chí Nguyễn Chánh, cũng là em gái của Trung tướng Phạm Kiệt.
Ở tuổi gần 100 nhưng câu chuyện về vị tướng tài ba của Quân đội ta do bà Trinh kể vẫn rất mạch lạc. Ngoài ra, chúng tôi còn may mắn được xem một kỷ vật vô cùng quý báu của gia đình. Đó là bức thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp đề ngày 19-1-1995 tham gia ý kiến vào buổi sinh hoạt sử học tưởng niệm Trung tướng Phạm Kiệt.
Trong thư, Đại tướng nhớ lại: “Tôi gặp anh lần đầu tại Ninh Hòa, trong chuyến được Bác Hồ phái vào mặt trận miền Nam. Lúc bấy giờ anh Kiệt đang chỉ huy đánh địch từ phía Ma Drak, đã tổ chức cho tôi nói chuyện bằng điện thoại với đồng chí Nam Long. Ở mặt trận, anh tỏ ra là một người chỉ huy kiên quyết và linh hoạt. Về sau, anh ra Hà Nội làm việc tại Bộ Quốc Phòng, phụ trách công tác bảo vệ, là một đồng chí hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc, được Quân ủy và cán bộ thương yêu, tín nhiệm”.
Tại mặt trận Điện Biên Phủ, cùng với nhiệm vụ phụ trách công tác bảo vệ, đồng chí Phạm Kiệt đã được Chỉ huy trưởng Mặt trận cử đi kiểm tra công tác chuẩn bị chiến trường ở phía Đông Bắc. Ông đã đến tận nơi, kiểm tra trận địa pháo binh, phát hiện sự nguy hiểm trong bố trí pháo binh dã chiến của ta tại một địa bàn tương đối bằng phẳng.
“Anh trình bày hết tình hình và là người duy nhất lúc đó đã đề nghị tôi xem xét lại kế hoạch đánh nhanh… Tôi đánh giá rất cao ý kiến của anh Phạm Kiệt, ý kiến ấy cùng với những tin tức trinh sát từ nhiều mặt gửi về đã cung cấp cho tôi căn cứ quan trọng để đề ra với Đảng ủy thay đổi phương châm tác chiến, rút quân ra, chuyển sang kế hoạch mới "đánh chắc, tiến chắc"-trong thư Đại tướng khẳng định.
Quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời chỉ huy của Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một câu chuyện không bao giờ cũ về Điện Biên Phủ. Ngược dòng thời gian trở về thời điểm cách đây 70 năm, từ khi phổ biến nhiệm vụ chiến đấu theo kế hoạch đánh nhanh (14-1) cho đến ngày 25-1, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã phải trải qua nhiều ngày đêm trăn trở, vừa theo dõi tình hình địch, vừa suy nghĩ thay đổi phương châm từ “đánh nhanh, thắng nhanh” sang “đánh chắc, tiến chắc”. Suy nghĩ căng thẳng đến mức đầu đau nhức, y sĩ Thùy-người phụ trách chăm sóc sức khỏe phải buộc trên trán Đại tướng một nắm ngải cứu.
Sau khi kiểm tra chiến trường lần cuối và nhận được cuộc điện thoại báo cáo của đồng chí Phạm Kiệt, đến sáng 26-1-1954, Đại tướng Võ Nguyên Giáp quyết định triệu tập cuộc họp Đảng ủy Mặt trận. Trong hồi ký, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã thuật lại không khí căng thẳng của cuộc họp ngày hôm ấy. Đại tướng phải nói lại chỉ thị của Bác Hồ: “Trận này rất quan trọng, phải đánh cho thắng, chắc thắng thì đánh, không chắc thắng không đánh”. Cuối cùng, với tinh thần trách nhiệm trước Bác Hồ, trước Bộ Chính trị và cả xương máu của bộ đội, khi kết luận cuộc họp, Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp quyết định: “Để bảo đảm nguyên tắc cao nhất là "đánh chắc thắng”, cần chuyển phương châm tiêu diệt địch từ "đánh nhanh, thắng nhanh" sang "đánh chắc, tiến chắc". Nay quyết định hoãn cuộc tiến công. Ra lệnh cho bộ đội trên toàn tuyến lui về địa điểm tập kết và kéo pháo ra. Công tác chính trị bảo đảm triệt để chấp hành mệnh lệnh lui quân như mệnh lệnh chiến đấu. Hậu cần chuyển sang chuẩn bị theo phương châm mới.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét