Ngay sau khi ra đời, Chủ nghĩa Mác-Lênin, trong đó có lý luận giai cấp và đấu tranh giai cấp đã vấp phải sự xuyên tạc, chống phá quyết liệt của các thế lực thù địch, phản động. Hiện nay, lợi dụng những biến động, phức tạp của tình hình thế giới, thực hiện chiến lược “diễn biến hòa bình”, các thế lực thù địch, phản động lại càng ra sức chống phá lý luận giai cấp và đấu tranh giai cấp của Chủ nghĩa Mác-Lênin quyết liệt hơn.
Trong “dàn hợp xướng” đó, một số học giả tư sản do không hiểu đúng hoặc cố tình không hiểu bản chất lý luận giai cấp và đấu tranh giai cấp của Chủ nghĩa Mác-Lênin, nên họ cho rằng: Ngay từ khi lý luận giai cấp và đấu tranh giai cấp của Chủ nghĩa Mác-Lênin ra đời đã là sai lầm và hiện nay càng lỗi thời, không phù hợp; việc khẳng định đấu tranh giai cấp là một trong những động lực trực tiếp của sự phát triển lịch sử, là tuyệt đối hóa vai trò của đấu tranh giai cấp, của bạo lực cách mạng là “chia rẽ, cực đoan”, kích động chiến tranh, cổ vũ cho bạo lực trong xã hội (!).
Lợi dụng sự khủng hoảng, sụp đổ mô hình chủ nghĩa xã hội ở Đông Âu và Liên Xô những năm cuối thập kỷ 80, đầu thập kỷ 90 của thế kỷ 20, các thế lực thù địch, phản động và cơ hội xét lại càng được dịp tung hô: Đây là một tất yếu lịch sử vì nó bắt nguồn từ sự lạc hậu, lỗi thời của bản thân Chủ nghĩa Mác-Lênin, trong đó có lý luận về giai cấp và đấu tranh giai cấp (!). Lợi dụng sự phát triển như vũ bão của cuộc cách mạng khoa học công nghệ hiện đại và sự điều chỉnh thích nghi của chủ nghĩa tư bản, họ rêu rao rằng: Ngày nay chủ nghĩa tư bản đã thay đổi về chất, đã trở thành “chủ nghĩa tư bản nhân dân”, nhà nước tư bản đã là “nhà nước phúc lợi chung”, không còn dựa trên sự bóc lột lao động làm thuê; công nhân ở các nước tư bản không còn bị bóc lột và địa vị của người công nhân đã có sự thay đổi căn bản, ở nhiều nhà máy, công ty, công nhân đã có cổ phần, cổ phiếu, họ không còn là giai cấp vô sản nữa. Do đó, mâu thuẫn giữa giai cấp công nhân với giai cấp tư sản cũng không còn mang tính chất đối kháng như trước đây (!).
Còn ở Việt Nam, họ cho rằng: Trong xã hội Việt Nam kết cấu giai cấp có tính đặc thù nên khác với các quốc gia, dân tộc khác, vì vậy việc vận dụng quan điểm giai cấp và đấu tranh giai cấp của Chủ nghĩa Mác-Lênin vào Việt Nam là không phù hợp; giai cấp công nhân Việt Nam đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình trong thời kỳ cách mạng giải phóng dân tộc; ngày nay, trong điều kiện hòa bình, hội nhập, thời kỳ của các cuộc cách mạng khoa học công nghệ, của kinh tế tri thức, của “văn minh trí tuệ”, nên chỉ có những nhà khoa học, trí thức mới làm chủ được xã hội, lực lượng tiền phong, có vai trò lãnh đạo cách mạng Việt Nam đưa đất nước phát triển văn minh, hiện đại (!).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét