Một trong những vấn đề tồn tại dai dẳng nhưng được “ngụy
trang” rất tinh vi ở nhiều cấp ủy, tổ chức đảng hiện nay là tình trạng đoàn kết
hình thức, xuôi chiều, thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không đấu tranh. Đây là
một trong những căn nguyên sâu xa làm suy giảm năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu
của tổ chức đảng, đồng thời là một trong những tác nhân khiến một bộ phận cán
bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống.
Đoàn
kết xuôi chiều thực chất là đoàn kết giả tạo
Gần đây, trong một
cuộc hội thảo khoa học về xây dựng, chỉnh đốn Đảng, có diễn giả đề nghị cần gọi
đoàn kết xuôi chiều bằng đúng bản chất của nó là “đoàn kết giả tạo”. Cái sự
“giả” có thể thấy ở những người không bao giờ đưa ra chính kiến rõ ràng, chuyên
nói dựa ý kiến lãnh đạo, chuyên dẫn lời của những vị có “tầm ảnh hưởng” để nói
ý đồ cá nhân. Ở nhiều nơi hiện nay tuy được xem là “đoàn kết” nhưng thực chất
vẫn có tình trạng cán bộ, đảng viên, nhân viên cấp dưới rất ngần ngại khi phát
biểu trung thực, thẳng thắn, sợ nêu chính kiến, sợ mất lòng cấp trên và nhiều
nỗi sợ vô hình khác.
Thái độ khách quan,
khoa học là khi luận chứng, giải thích về một vấn đề nào đó thì phải dùng sự
thật để chứng minh. Sẽ không thuyết phục khi dùng quan điểm của người khác để
chứng minh cho quan điểm của mình. Khi gọi đúng tên sự thật sẽ nhìn nhận, phân
tích nó một cách đầy đủ, khoa học và có giải pháp khắc phục rốt ráo, triệt để
hơn.
Trong loạt bài “Những
việc cần làm ngay”, sau này trở thành một chuyên mục trọng tâm trên Báo Nhân Dân (từ số đầu ngày 25-5-1987 đến số cuối cùng ngày
29-9-1990), tác giả NVL (Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh) đã nói về tình trạng đoàn
kết xuôi chiều là một sự “im lặng đáng sợ”. Đó là một trong những biểu hiện của
căn bệnh hình thức kéo dài trong Đảng. Tác giả NVL viết: “Tính Đảng, tính
nguyên tắc, tình thương yêu đồng chí đã bị thay thế bằng tính nể nang, thiếu
thẳng thắn đấu tranh bảo vệ chân lý, bảo vệ việc đúng, người tốt”.
Tình trạng nể nang,
thiếu thẳng thắn mặc dù được chỉ ra từ rất lâu rồi nhưng thật khó sửa. Qua các
cuộc kiểm tra của các đoàn kiểm tra, giám sát từ Trung ương xuống cơ sở, hầu
như cuộc nào cũng nói tới cái sự “mũ ni che tai” cho khỏi phiền đến mình. Không
ít tổ chức đảng và người đứng đầu vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, không
thực hiện nghiêm túc chế độ tự phê bình và phê bình, đội ngũ cán bộ, đảng viên
thiếu tinh thần đấu tranh với những hành vi sai trái, vi phạm của đồng chí
mình.
Đáng lưu ý, việc vi
phạm nguyên tắc tập trung dân chủ-một nguyên tắc cơ bản của Đảng-lại thường có
gốc rễ từ bệnh độc đoán, quan liêu, thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không đấu
tranh. Người viết bài này từng có dịp đi viết bài điều tra về tình trạng mất
đoàn kết kéo dài ở một số địa phương. Khi tiếp xúc với các cán bộ đứng đầu cấp
ủy, chính quyền, họ có chung một nhận xét, tình trạng mâu thuẫn nội bộ đến mức
chia phe, chia nhóm “đánh” nhau thì dễ nhận biết, sinh hoạt phê bình tuy có
căng thẳng nhưng khi sai phạm được làm rõ thì giải pháp cũng cụ thể hơn, chỉ
cần xử lý kỷ luật, thay thế một vài vị trí chủ chốt, thế là yên ổn.
Đáng sợ nhất là tình
trạng “mất đoàn kết ngầm”. Ở một cơ quan nọ, người có trách nhiệm về công tác
nhân sự gặp riêng người cánh hẩu, dặn rằng: "Tôi thì không thể không bầu,
nhưng các chú thì... tùy". Chữ “tùy” là “mật mã” vô cùng lợi hại. Để rồi
trong cuộc họp người ta tâng bốc nhau lên tận mây xanh, nhưng ra ngoài thì chê
bai, dựng chuyện, nói xấu nhau. Khi giới thiệu để lấy phiếu tín nhiệm quy hoạch, bổ nhiệm, họ không tiếc lời khen, nào là
bằng cấp đầy mình, nào là chuyên môn giỏi giang, nhưng khi cầm lá phiếu thì
chính họ “gạch rách cả giấy”. Ban lãnh đạo mười người thì cả mười đều khen,
nhưng phiếu giới thiệu thì không quá bán. Thế là phát sinh những quả tù mù có
“khói độc”.
Những
hệ lụy tai hại
Đoàn kết xuôi chiều,
nể nang, né tránh do nhiều nguyên nhân, từ những ảnh hưởng của nếp nghĩ cũ, sợ
rằng “sự thật mất lòng” nên không dám nói điều phải trái; từ trình độ, nhận
thức không đồng đều trong một tập thể; từ môi trường công tác, làm việc. Có
những nơi vì thủ trưởng gia trưởng, không muốn nghe những điều trái tai dẫn đến
tình trạng dù có nhiều ý kiến nhưng vẫn là chủ kiến của cấp trên. Có thủ trưởng
tỏ ra dân chủ, trong cuộc họp, ông nêu vấn đề và bảo: “Các đồng chí cứ tranh
luận thoải mái”, nhưng người dự họp thừa biết tính ông, nếu tranh cãi thì trước
sau cũng sẽ bị định kiến, trù dập. Khi có đại biểu cấp trên dự các buổi sinh
hoạt phê bình, kiểm điểm, thì chuyện nội bộ luôn được giữ kín, “đẹp phô ra, xấu
xa đậy lại”. Xem ra hai chữ “xuôi chiều” luôn có cái lý của nó, cái lý của phép
thần thông biến tảng đá thành hột bấc. Lâu dần các sinh hoạt tập thể đều như
một cái khuôn, toàn là ý kiến minh họa chủ tọa, theo kiểu “Mỗi ngày một cuộc
giao ban/Lại bàn những chuyện đã bàn hôm qua”.
Không phải đến bây
giờ chúng ta mới đề cập tới những hệ lụy, những tác hại không nhỏ của đoàn kết
xuôi chiều. Cách đây hơn 80 năm, trong tác phẩm “Tự chỉ trích” viết năm 1939,
Tổng Bí thư Nguyễn Văn Cừ nêu rõ: “Nếu “đóng kín cửa bảo nhau, giữ cái vỏ thống
nhất mà bề trong thì hổ lốn một cục, đầy rẫy bọn hoạt đầu, đó mới chính là để
cho quân thù chửi rủa; hơn nữa, đó tỏ ra không phải một đảng tiền phong cách
mạng, mà là một đảng hoạt đầu cải lương”.
Gần đây, phát biểu
tại Hội nghị cán bộ toàn quốc quán triệt, triển khai thực hiện Kết luận và Quy
định của Ban Chấp hành Trung ương về đẩy mạnh xây dựng, chỉnh đốn Đảng tổ chức
tại Hà Nội ngày 9-12-2021, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nêu rõ: “Mọi thái độ nể
nang, né tránh, hữu khuynh, “ngậm miệng ăn tiền” hoặc cực đoan, muốn lợi dụng
phê bình để đả kích người khác, gây rối nội bộ, đều là không đúng”.
Đoàn kết xuôi chiều,
dân chủ hình thức là căn bệnh mãn tính, gây hại không kém gì so với mất đoàn
kết nội bộ. Không ngại nói quá khi coi những người luôn nói theo hoặc giữ thái
độ im lặng là đã suy thoái trong nhận thức và hành động. Tuy không gây nguy
hiểm ngay, nhưng nó phá hoại sức mạnh của Đảng, sức mạnh của các tổ chức, cơ
quan, đơn vị một cách thầm lặng. Nó là mảnh đất màu mỡ cho chủ nghĩa cơ hội
tiếp tục phát triển. Nó khiến cho đúng-sai, phải-trái nhập nhòa. Nó khiến cho
quy trình công tác cán bộ nhiều khi làm đúng nhưng kết quả cuối cùng là người
được bổ nhiệm thì sai, làm nản lòng những người chân chính.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét