Đúng quy trình nhiều khi mới chỉ là
điều kiện cần trong công tác cán bộ, còn kiều kiện đủ là phải có con mắt tinh
đời, thấu nhân tâm, để những thói mị dân, 'thùng rỗng kêu to', gian manh chính
trị… không làm mờ mắt người đứng đầu và người làm công tác cán bộ. Nếu không,
sẽ lại đúng quy trình mà vẫn… sai cán bộ
Công tác cán bộ luôn giữ vị trí, vai trò quan trọng, nhân tố
quyết định sự thành bại của cách mạng, là nhiệm vụ “then chốt” của “then chốt”,
có liên quan đến sự sống còn của Đảng, vận mệnh của chế độ, sự phát triển vững
mạnh của đất nước; đây cũng là lĩnh vực phức tạp, nhạy cảm vì đó là “công tác
con người”, do đó, việc lựa chọn, quy hoạch, bổ nhiệm những cán bộ đủ cả đức và
tài, xứng đáng là “người đầy tớ thật trung thành của nhân dân” luôn được Đảng
ta đặc biệt quan tâm.
Để chọn được cán bộ có tâm, xứng tầm, quá trình công tác cán
bộ rất rõ ràng với nhiều bước chặt chẽ. Song, liệu cứ đúng quy trình là đúng
cán bộ?
Dẫu biết rằng “nhân vô thập toàn”, con người ai cũng có điểm
mạnh, điểm yếu, nhưng điều quan trọng để chọn được cán bộ có tâm, xứng tầm thì
tiêu chuẩn trước hết là phẩm chất chính trị, đạo đức, lối sống, trình độ các
mặt, uy tín và hiệu quả công tác, gắn với kết quả, sản phẩm cụ thể. Đây cũng là
tiêu chí cơ bản để đánh giá, lựa chọn, bố trí cán bộ phù hợp với công việc,
chống các biểu hiện cơ hội, tham vọng quyền lực, vận động cá nhân, cục bộ, phe
cánh, lợi ích nhóm...
Hiện nay, Đảng ta đã có nhiều văn bản quy định và hướng dẫn
về quy trình đánh giá, bổ nhiệm cán bộ. Công việc này yêu cầu phải được thực
hiện bài bản, đúng quy trình, để chọn được người tài, đủ phẩm chất, năng lực và
uy tín, ngang tầm nhiệm vụ. Song thực tế, ở một số cơ quan, đơn vị vẫn còn tình
trạng cán bộ nể nang, né tránh, ngại va chạm hoặc bè phái trong đánh giá, giới
thiệu; “yêu nên tốt, ghét nên xấu”, thậm chí, có trường hợp cố tình đánh giá
sai, báo cáo không trung thực, dẫn đến quy hoạch, bố trí, đề bạt, bổ nhiệm sai
cán bộ.
Việc đánh giá, bổ nhiệm sai cán bộ còn xuất phát từ một chữ
“háo danh”. Có nhiều vị "thùng rỗng" nhưng "kêu rất to",
tham vọng quyền lực lại quá lớn, chỉ muốn “vinh thân phì gia” đã tìm mọi cách
lấy lòng người khác, trên thì ra sức luồn cúi, nịnh nọt, dưới thì không ngừng
mị dân, hứa hẹn, dỗ dành, để mong đạt cho bằng được danh này, chức kia; hay để
thăng tiến nhanh họ nhờ “quan hệ, hậu duệ, tiền tệ”, để chạy chức, chạy quyền,
chạy quy hoạch, chạy luân chuyển, chạy phiếu bầu, chạy bằng cấp,… theo kiểu “con
voi chui lọt lỗ kim”..., đến khi leo lên được vị trí “đắc địa”, thì lại ra sức
giở thói “chấm mút”, đục khoét tiền bạc, của cải của nước, của dân, trở thành
những “ông quan” cách mạng.
Thật nguy hại nếu để lọt những cán bộ thiếu phẩm chất chính
trị, đạo đức, quen thói “chạy”, thói “luồn cúi”, “đi lên bằng đầu gối” vào cơ
quan công quyền, nhất là ở vị trí lãnh đạo. Việc cất nhắc, đề bạt cán bộ ở
cương vị càng cao thì càng phải thận trọng, bởi chức vụ càng cao thì quyền hạn
và sức ảnh hưởng càng nhiều. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng căn dặn: “Nếu cất
nhắc không cẩn thận, không khỏi đem người bô lô ba la, chỉ nói mà không biết
làm vào những địa vị lãnh đạo. Như thế rất có hại”(1). Do đó, người làm công
tác cán bộ phải thực sự khách quan, công tâm, có tầm, hiểu việc. Làm công tác
cán bộ là cả một nghệ thuật dùng người.
Như vậy, đúng quy trình nhiều khi mới chỉ là điều kiện cần
trong công tác cán bộ, còn kiều kiện đủ là phải có con mắt tinh đời, thấu nhân
tâm, để những thói mị dân, "thùng rỗng kêu to", gian manh chính trị…
không làm mờ mắt người đứng đầu và người làm công tác cán bộ. Nếu không, sẽ lại
đúng quy trình mà vẫn… sai cán bộ!./.
UYÊN DU
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét