Ngày 14-1-2020, HRW đã ra cái gọi là “Báo cáo Thế giới 2020” điểm lại bức tranh nhân quyền của khoảng 100 quốc gia... Phần nói về Việt Nam, báo cáo này viết: “Năm 2019 là một năm tàn bạo đối với các quyền tự do căn bản ở Việt Nam khi chính quyền kết án tù ít nhất 30 nhà hoạt động và bất đồng chính kiến”;... Trước khi đưa ra bản báo cáo này, HRW đã không ít lần đòi trả tự do cho một số đối tượng mà họ khoác lên chiếc áo “nhà dân chủ”; “nhà hoạt động nhân quyền”;... đang thụ án do vi phạm pháp luật Việt Nam.
Những việc làm và giọng điệu trên thêm một lần nữa chứng minh, mang danh
là tổ chức nhân quyền nhưng hoạt động của HRW không phục vụ cho sự phát triển
nhân quyền ở các quốc gia trên thế giới, trong đó có Việt Nam. Không quá lời khi
nói rằng: Xuyên tạc về nhân quyền ở Việt Nam đã trở thành bản chất của HRW. Cần
khẳng định rằng: “Báo cáo Thế giới 2020” mà HRW đưa ra đã dựa trên những thông
tin xuyên tạc, bịa đặt và không có cơ sở, không phản ánh đúng bức tranh nhân
quyền của Việt Nam.
Vậy thực chất “vấn đề nhân quyền ở
Việt Nam” hiện nay là gì? Phải nói ngay rằng, đối với Việt Nam hoàn toàn không
có “vấn đề nhân quyền”. Từ khi thành lập đến nay, Nhà nước Việt Nam luôn bảo
đảm quyền con người và nâng cao chất lượng cuộc sống của người dân. Việt Nam đã
đạt được nhiều thành tựu trong việc bảo đảm quyền con người trên tất cả các
lĩnh vực dân sự, chính trị, kinh tế, văn hoá, xã hội và đã được cộng đồng quốc
tế ghi nhận, đánh giá cao. Quyền con người được phát huy là yếu tố quan trọng
góp phần vào thành công của công cuộc đổi mới ở Việt Nam những năm qua.
“Vấn đề nhân quyền ở Việt Nam”
hiện nay thực chất nằm ở âm mưu chính trị đen tối của Mỹ và các nước phương
Tây. Như mọi người đều biết, nhân quyền, hay quyền con người (Human Rights) là
những nhu cầu, lợi ích tự nhiên, vốn có của con người được ghi nhận và bảo vệ
trong pháp luật quốc gia và các thoả thuận pháp lý quốc tế. Nhân quyền là một
trong những thành quả lớn lao của nền văn minh nhân loại, là giá trị mà các quốc
gia dân tộc có thể chia sẻ. Quyền con người là quyền của mọi thành viên trong
cộng đồng nhân loại, vừa mang tính phổ quát toàn thế giới lại mang tính lịch sử
cụ thể.
Tính phổ quát của quyền con
người ở mỗi quốc gia, không kể hoàn cảnh lịch sử, chế độ chính trị -
xã hội, kinh tế và văn hoá đều có những giá trị chung giống nhau, không thể
chia cắt và phụ thuộc lẫn nhau. Hội nghị toàn thế giới về nhân quyền tại Viên
năm 1993 đã khẳng định: “Tất cả các quyền
con người đều mang tính phổ cập, không chia cắt, phụ thuộc lẫn nhau và liên
quan với nhau”.
Tính lịch sử, cụ thể của
quyền con ngườiphản ánh những giá trị đặc thù dân tộc, khu vực và bối cảnh
khác nhau về chính trị, lịch sử, văn hoá, tôn giáo. Các quốc gia khi xử lý các
quyền con người “Phải luôn ghi nhớ ý nghĩa của tính đặc thù dân tộc và khu vực,
bối cảnh khác nhau về lịch sử, văn hoá và tôn giáo”.. Khi thực hiện các quyền con người phải kết hợp
đúng đắn giữa các nguyên tắc và các chuẩn mực nhân quyền của Liên hợp quốc với
điều kiện thực tế của nước mình.
Ngày nay, vấn đề quyền con người gắn rất chặt với các quyền dân tộc cơ bản và thuộc phạm vi chủ quyền quốc gia vì nó là một bộ phận của quá trình phát triển nội tại của từng nước. Do vậy, không có mô hình thực hiện nhân quyền cho mọi quốc gia và không thể sao chép nguyên si mô hình bảo đảm nhân quyền của một nước ở châu Mỹ hay châu Âu vào Việt Nam. Mỗi nước có mô hình riêng, đó là lẽ phải không ai chối cãi được, nó đã trở thành những nguyên tắc ứng xử, những chuẩn mực pháp lý quốc tế được ghi nhận trong Hiến chương Liên hợp quốc, trong các bản Tuyên ngôn, các Công ước quốc tế về nhân quyền.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét