Những ngày thực hiện nhiệm vụ ở Bệnh viện dã chiến truyền
nhiễm số 5B nằm trên địa bàn phường Phú Lợi, thành phố Thủ Dầu Một, tỉnh Bình
Dương, điều dưỡng Hoàng Ngọc Hóa đã chứng kiến nhiều bệnh nhân nặng rất đáng thương,
mọi sinh hoạt phải nhờ sự hỗ trợ của các anh. Quá trình điều trị, việc phải
tiếp xúc trực tiếp với bệnh nhân rất nguy hiểm nhưng các anh làm hết sức mình,
chăm sóc như người thân của mình.
Đã 2
tháng nay tôi vào thực hiện nhiệm vụ ở Bệnh viện dã chiến truyền nhiễm số 5B
nằm trên địa bàn phường Phú Lợi, thành phố Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương. Bệnh
viện được xây dựng tại Trung tâm Giáo dục quốc phòng và an ninh thuộc Bộ CHQS
tỉnh Bình Dương với quy mô 500 giường bệnh. Thế nhưng có thời kỳ cao điểm, bệnh
viện phải cơi nới, dồn dịch đủ sức chứa 700 giường. Số bệnh nhân tăng đồng
nghĩa với công việc của các bác sĩ, điều dưỡng ở đây sẽ phải làm việc nhiều
hơn. Vất vả là vậy nhưng tôi và các đồng nghiệp vẫn cố gắng phục vụ tận tình
người bệnh với mong muốn giảm dần số ca mắc Covid-19.
Bệnh nhân
khi được chuyển đến bệnh viện dã chiến hầu hết có triệu chứng nặng. Đó là những
ca F0 không thể điều trị tại nhà buộc phải chuyển tuyến. Ngày nào cũng vậy,
bệnh viện tiếp nhận bệnh nhân tương ứng với số người được xuất viện. Có ngày,
hàng trăm người bệnh được chuyển đến. Bất kể sớm khuya, có bệnh nhân đến là các
tổ trực nhanh chóng tiếp đón và đưa vào khu điều trị.
Tôi chứng
kiến nhiều bệnh nhân nặng rất đáng thương. Họ vào viện không có người thân ở
bên. Đã vậy sức khỏe yếu, người bệnh không tự chăm sóc được bản thân. Mọi sinh
hoạt phải nhờ sự hỗ trợ của điều dưỡng. Tôi tự tay bón cho bệnh nhân từng thìa
cháo, miếng cơm, chia từng viên thuốc. Có người bệnh không thể đi lại được, tôi
phải bế ra ngoài nhà vệ sinh giúp tắm rửa, vệ sinh cá nhân. Người già mắc bệnh
không chỉ sức khỏe yếu mà tâm lý cũng thay đổi, có nhiều hành động bột phát.
Những khi ấy, anh em trong ca trực phải kiên trì động viên dỗ dành để họ yên
tâm hợp tác thực hiện theo các hướng dẫn. Ngoài trách nhiệm của người điều
dưỡng, chúng tôi gắng làm hết sức mình coi như chăm sóc người thân của mình.
Quá trình
điều trị, việc phải tiếp xúc trực tiếp với bệnh nhân rất nguy hiểm. Nhiều lúc
tôi phải bế bệnh nhân, chân tay họ quờ quạng làm tung tấm kính chắn giọt bắn,
nguy cơ nhiễm SARS-CoV-2 rất cao. Thế nhưng trong điều kiện bất khả kháng, việc
chăm sóc bệnh nhân không thể nào khác được. Anh em trong ca trực phải rất cẩn
trọng để đảm bảo an toàn bản thân, phòng lây chéo trong bệnh viện. Chính sự tận
tâm của các bác sĩ, điều dưỡng đã làm nhiều bệnh nhân cảm động. Có bệnh nhân
chia sẻ: Do sức khỏe quá yếu nên các bác sĩ phải vất vả chăm lo từng bữa ăn,
giấc ngủ. Ngay cả con cái họ cũng chưa từng bón cho miếng cơm, mặc cho tấm áo.
Vậy mà khi mắc bệnh vào đây lại được các bác sĩ chăm sóc tận tình, không một ai
nề hà công việc gì dù là nhỏ nhất, nguy hiểm nhất.
Khi vào
viện, mỗi bệnh nhân lại có hoàn cảnh, điều kiện khác nhau. Tuy không trò chuyện
nhiều nhưng khi chắp nối những lời họ nói giúp tôi hiểu phần nào về tâm tư của
những người bệnh mình đang chăm sóc. Có bà cụ khi khỏi bệnh đã trình bày nguyện
vọng được ở lại viện. Chuyện là, gia đình bà có hai cô con dâu đều mắc
Covid-19. Con dâu út bị nặng hơn không may qua đời. Con dâu cả cũng đang điều
trị tại bệnh viện dã chiến. Trong khi đó, hai con trai đều đi xuất khẩu lao
động không thể về được. 5 đứa cháu nhỏ ở nhà phải gửi bà con trông nom. Bà gặp
tôi mà nói như khóc: “Bà phải xin ở lại để chăm sóc con dâu. Chứ nó có mệnh hệ
gì thì lấy ai nuôi đàn con thơ!”. Tôi động viên ở viện còn có các bác sĩ, bà cứ
yên tâm ra về. Thế nhưng bà nhất quyết xin ở lại với lời khẩn cầu: “Tôi ở đây
dù sao cũng đã quen, biết cách chăm sóc người bệnh. Các bác sĩ cố gắng cứu con
dâu tôi. Nó là chỗ dựa cho cả người già, con trẻ trong gia đình sau này”. Nghe
lời của người mẹ già mà tôi không khỏi xót xa, cảm thương cho gia cảnh của bà.
Được bệnh viện chấp thuận, bà đã ở lại chăm sóc con dâu. May sao, bệnh tình của
con bà dần bình phục. Cho đến ngày mẹ con được trở về, những giọt nước mắt cứ
lăn dài trong niềm xúc động rưng rưng. Bà bảo: “Ân tình của các bác sĩ, gia
đình không biết lấy gì để đền đáp, xin gửi lời cảm ơn sâu sắc. Cầu chúc các bác
sĩ mạnh khỏe, bình an!”.
Trong
những ngày phục vụ ở bệnh viện dã chiến, tôi rất mừng khi chứng kiến những
người bệnh sau 2 lần xét nghiệm có kết quả âm tính. Họ vừa trải qua “cuộc
chiến” đầy cam go, ác liệt, một mất một còn với “giặc” Covid-19. Sau bao thử
thách hiểm nguy họ đã vượt qua “cửa tử”. Ngày vui trở về, gặp tôi, họ nói những
lời cảm ơn chân thành tha thiết, coi chúng tôi là ân nhân đã hết lòng chăm sóc
người bệnh. Trước khi xuất viện, chúng tôi dặn dò cẩn thận, đưa số điện thoại
để họ liên hệ khi cần thiết.
Những cái
vẫy tay tạm biệt nhau có chút bâng khuâng nhưng ai cũng phấn khởi. Xa nhau khi
khỏi bệnh ắt hẳn là tin vui rồi. Tôi thấy lòng nhẹ nhõm khi chia tay những
người mình chăm sóc đã khỏe trở lại. Họ trở về bắt đầu cuộc sống mới, đồng
nghĩa với đó số ca nhiễm sẽ giảm dần, dịch bệnh mau qua, nhiệm vụ chúng tôi sớm
hoàn thành. Nghĩ đến điều đó, tôi càng gắng sức cùng đồng nghiệp chăm sóc tốt
hơn bệnh nhân để họ sớm được trở về hòa trong niềm vui đoàn tụ với gia đình./.
Cần quan tâm nhiều hơn đối với các y, bác sỹ trên tuyến đầu diệt dịch
Trả lờiXóa