Đổ lỗi, vu cáo cho thể chế hay đổ lỗi cho chế độ là chiêu bài quen thuộc
của một số nhóm đối tượng chuyên chống phá Đảng, Nhà nước. Tuy nhiên, họ đã
nhầm, hoặc do cố tình “đánh lận con đen” khi quy chụp rằng, chế độ mà chúng ta
đang xây dựng đã sinh ra tham nhũng.
Từ cổ
đại đến hiện đại, tất cả học giả kinh tế hay chính trị đều thống nhất một quan
điểm: Tham nhũng là hiện tượng xã hội, tồn tại tất yếu, khách quan trong xã hội
có nhà nước (có giai cấp). Tham nhũng tồn tại ở mọi quốc gia, hiện diện trên
các lĩnh vực của đời sống xã hội, không phụ thuộc vào chế độ chính trị “đa
đảng” hay “một đảng” và cũng không phụ thuộc vào trình độ phát triển.
Hiểu
một cách cơ bản thì tham nhũng là “khuyết tật bẩm sinh” của quyền lực trong xã
hội có giai cấp, có nhà nước. Thời đại nào, chế độ nào, quốc gia nào cũng có,
không thể xóa tận gốc nó trong một thời gian ngắn. Để phòng, chống tham nhũng,
mọi quốc gia đều phải sử dụng các công cụ, biện pháp trong quản trị nhà nước
nhằm triệt tiêu nó. Bởi thế, đổ lỗi cho chế độ ta mới sinh ra tham nhũng là rất
thiếu hiểu biết, hoặc đó là cách ngụy biện.
Xin
được dẫn chứng: Trước vấn đề tham nhũng, Trung Quốc đã ban hành nhiều quy định,
đồng thời sử dụng biện pháp rất mạnh để đấu tranh với tham nhũng. Trung Quốc
cũng có hàng loạt đạo luật phòng, chống tham nhũng như: Luật Chống hối lộ năm
1988, Luật Chống tham nhũng năm 1997. Năm 2010 Trung Quốc còn ban hành sách
trắng về chống tham nhũng. Singapore cũng xác định phòng, chống tham nhũng là
nhiệm vụ quan trọng, cấp bách, lâu dài, xuyên suốt quá trình phát triển kinh
tế-xã hội.
Singapore
đã ban hành đạo luật Chống Tham nhũng và Luật Sung công tài sản tham nhũng để
đấu tranh với tội phạm tham nhũng. Với Hoa Kỳ, cường quốc này xác định tham
nhũng là một tội phạm nghiêm trọng và không thể xóa bỏ hoàn toàn. Hoa Kỳ có cơ
quan chuyên làm nhiệm vụ chống tham nhũng trực thuộc Bộ Tư pháp, đó là Cục Điều
tra liên bang (FBI). Ngay cả Liên hợp quốc cũng có Công ước về chống tham
nhũng. Do là vấn đề tất yếu nên dù có rất nhiều biện pháp phòng, chống thì tham
nhũng vẫn không thể mất đi.
Trong 5
năm thực hiện chủ trương “đả hổ, diệt ruồi” (2013-2017) của Chủ tịch Trung Quốc
Tập Cận Bình, Trung Quốc có 182.000 quan chức cấp cao và quan chức ở địa phương
bị truy tố vì hành vi tham nhũng và lạm dụng chức vụ quyền hạn.
Tổ chức
Minh bạch Quốc tế (TI) công bố Chỉ số Cảm nhận tham nhũng (CPI) năm 2020 cho
thấy, một bức tranh màu xám về tình trạng tham nhũng trên toàn thế giới, với
hơn 2/3 trong số 180 quốc gia được đánh giá chỉ đạt điểm dưới 50 trên thang
điểm 100. Như vậy có thể thấy, tham nhũng là vấn đề toàn cầu chứ không riêng
bất cứ một quốc gia nào.
Theo
kết quả điều tra dư luận xã hội do Ban Nội chính Trung ương phối hợp với Ban
Tuyên giáo Trung ương tiến hành, trong thời gian từ năm 2013 đến 2020, tuyệt
đại đa số ý kiến người dân (93%) bày tỏ tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng
trong đấu tranh phòng, chống tham nhũng. Kết quả này cũng cho thấy, mọi sự
xuyên tạc, chống phá của các thế lực thù địch đối với công tác phòng, chống
tham nhũng của Đảng ta đều trở nên trơ trẽn, nực cười.
Tại Kỳ
họp thứ hai, Quốc hội khóa XV, phát biểu với Quốc hội về vấn đề liên quan đến
các sai phạm của cán bộ ngành y tế trong đấu thầu, mua sắm trang thiết bị y tế,
Đại tướng Tô Lâm, Bộ trưởng Bộ Công an đã khẳng định: Sai phạm trong ngành y
không phải do lỗi cơ chế. “Chúng tôi khẳng định không phải do các lỗi này, mà
đều có việc lợi dụng tình hình khó khăn, lách luật để vi phạm và đây là những
vi phạm hình sự rất đáng phải xử lý", Đại tướng Tô Lâm nhấn mạnh.
Quá
trình điều tra, các cán bộ này đã thừa nhận sai phạm. Cơ quan điều tra đều có
yêu cầu cá thể hóa trách nhiệm cá nhân trong từng vụ việc và đã chứng minh rõ
yếu tố tư lợi, tham ô, tham nhũng, trục lợi... Đơn cử như việc mua máy móc, có
trường hợp thông đồng với nhà thầu, đẩy giá ăn chia, trích phần trăm. Đây là
yếu tố tư lợi, biểu hiện tham ô, tham nhũng...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét