Ngay từ thời dựng Đảng, mở lời cho cuốn “Đường Kách mệnh” (1927), lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc đã đề cao “Tư cách một người cách mạng”. Người nhấn mạnh “phải cần, kiệm, nói thì phải làm, phải biết hy sinh, ít lòng tham muốn về vật chất”. Sau ngày Cách mạng Tháng Tám thành công, trong “Thư gửi các đồng chí tỉnh nhà” (tỉnh Nghệ An, ngày 17/9/1945), Bác viết: “Cán bộ ta nhiều người “cúc cung tận tụy”, hết sức trung thành với nhiệm vụ, với Chính phủ, với quốc dân. Nhưng cũng có người hủ hóa, lên mặt làm quan cách mạng, hoặc là độc hành, độc đoán, hoặc là dĩ công dinh tư…” .
Bác Hồ coi tham ô, lãng phí là tội lỗi đê tiện nhất trong xã hội.
Người chỉ rõ bản chất của hành vi tham ô là lấy của công làm của tư, là gian
lận tham lam, là trộm cướp. Trong bài nói chuyện năm 1952 về “Thực hành tiết
kiệm, chống tham ô, lãng phí, chống bệnh quan liêu”, Hồ Chủ tịch nói rõ: “Đứng
về phía cán bộ mà nói, tham ô là ăn cắp của công làm của tư; đục
khoét của nhân dân; ăn bớt của bộ đội; tiêu ít mà khai nhiều, lợi dụng của
chung của Chính phủ để làm quỹ riêng cho địa phương mình, đơn vị mình…”… “Đứng
về phía nhân dân mà nói, tham ô là ăn cắp của công, khai gian, lậu
thuế”.
Theo Người, đặc trưng của hành vi tham ô là biến "của
công" thành "của tư". Bất cứ hành vi lấy "của công"
làm "của tư" nào cũng đều bị Hồ Chí Minh coi là hành vi tham ô. Hơn
một tháng sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập, Báo Cứu quốc
(ngày 17/10/1945) đăng bức thư của Người gửi Ủy ban nhân dân các kỳ, tỉnh,
huyện và làng. Trong thư, Người nhắc nhở các cấp chính quyền ở một số nơi “cậy
thế, tham ô, hủ hoá, tư túng, chia rẽ, kiêu ngạo”... Người căn dặn: “Việc gì có
lợi cho dân ta phải hết sức làm. Việc gì có hại đến dân ta phải hết sức tránh”.
Ngày 17/3/1952, Người viết bài về chống quan liêu, tham ô, lãng
phí. Bài báo có đoạn: “Quan liêu, tham ô, lãng phí là tội ác. Phải tẩy sạch nó
để thực hiện cần, kiệm, liêm, chính để đẩy mạnh thi đua sản xuất và tiết kiệm,
để đưa kháng chiến đến thắng lợi, kiến quốc đến thành công, để xây dựng thuần
phong mỹ tục trong toàn dân, toàn quốc”. Chúng ta từng biết, năm 1950, vào ngày
5/9, tại Chiến khu Việt Bắc diễn ra một phiên tòa đặc biệt gây chấn động dư
luận xã hội lúc bấy giờ. Đó là vụ án Trần Dụ Châu, nguyên Giám đốc Nha Quân nhu
can tội ăn cắp công quỹ và làm nhiều điều bỉ ổi. Kết thúc phiên tòa, Trần Dụ
Châu bị tuyên phạt với mức án cao nhất - tử hình. Sự việc được báo cáo lên Hồ
Chủ tịch. Người đã cân nhắc kỹ và quyết định bác đơn xin giảm tội của Trần Dụ
Châu.
Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ rõ: “Tham ô, lãng phí, quan liêu là một
thứ giặc ở trong lòng”. Tác hại do tham nhũng gây ra cực kỳ to lớn về mọi mặt.
Nó không những làm thiệt hại về kinh tế mà còn làm xói mòn lòng tin của nhân
dân đối với Đảng, Nhà nước, với chế độ; làm rối loạn kỷ cương pháp luật, hư
hỏng cán bộ... Trong khi “chiến sỹ thì hy sinh xương máu, đồng bào thì hy sinh
mồ hôi nước mắt để đóng góp, mà những kẻ tham ô, lãng phí và quan liêu thì phá
hoại tinh thần, phí phạm sức lực, tiêu hao của cải của Chính phủ và của nhân
dân. Tội lỗi ấy cũng nặng như tội Việt gian mật thám”. Người nhắc nhở, chống
loại kẻ địch này (tức nạn tham ô) khó khăn, phức tạp hơn ngay cả so với đánh
giặc ngoại xâm. Điều này phải được xem là một đặc thù, chi phối toàn bộ cuộc
đấu tranh chống tham nhũng.
Người căn dặn: “Trời có bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông. Đất có bốn
phương: Đông, Tây, Nam, Bắc. Người có bốn đức: Cần, Kiệm, Liêm, Chính. Thiếu
một mùa, thì không thành trời. Thiếu một phương, thì không thành đất. Thiếu một
đức, thì không thành người”. Nói chuyện với cán bộ và nhân dân Hà Bắc ngày
17/10/1963, Người kêu gọi: "... Phải chống tham ô, lãng phí, quan liêu.
Phải chấm dứt những tệ nạn xấu xa do xã hội cũ để lại, như lười biếng, cờ bạc,
buôn gian bán lậu, tiêu sài xa xỉ, gả bán, cưỡng ép... Để sửa chữa khuyết điểm,
phát huy ưu điểm, đồng bào các dân tộc phải nâng cao ý thức làm chủ và tinh
thần cần kiệm xây dựng nước nhà.
Nhân kỷ niệm Ngày thành lập Đảng (3/2/1930 - 3/2/1969), Bác viết
bài báo “Nâng cao đạo đức cách mạng, quét sạch chủ nghĩa cá nhân”. Bác chỉ rõ:
“Do cá nhân chủ nghĩa mà ngại gian khổ, khó khăn, sa vào tham ô, hủ hóa, lãng
phí, xa hoa. Họ tham danh trục lợi, thích địa vị quyền hành. Họ tự cao tự đại,
coi thường tập thể, xem khinh quần chúng, độc đoán, chuyên quyền. Bác căn dặn:
“Một dân tộc, một Đảng và mỗi con người, ngày hôm qua là vĩ đại, có sức hấp dẫn
lớn, không nhất định hôm nay và ngày mai vẫn được mọi người yêu mến và ca ngợi,
nếu lòng dạ không trong sáng nữa, nếu sa vào chủ nghĩa cá nhân”… “Chủ nghĩa cá
nhân là kẻ thù nguy hiểm mà mỗi người chúng ta phải luôn luôn tỉnh táo đề phòng
và kiên quyết tiêu diệt”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét