Năm 1965 khi mỹ đổ quân ồ ạt vào sâm lược Miền Nam. Thì đầu năm 1966 Bác Hồ ra lời kêu gọi quân dân cả nước lên đường đánh Mỹ. Ngày ấy nông dân thì giời bỏ cuốc cày, công nhân tạm xa nhà máy, còn cánh học sinh chúng tôi thì chia tay bạn bè - thầy cô - mái trường thân yêu của mình để xung phong lên đường nhập ngũ.
Ngày lên đường Mẹ nấu một nồi cơm ko độn sắn để nắm cho con một nắm cơm to cho con mang đi ăn hoà trong nước mắt nhạt nhoà. Chị gái giúi vào tay em cái bàn chải và hộp thuốc đánh răng mới tinh rồi vội quay đi vì ko thể cầm được dòng nước mắt!!!!
Ngày ấy cuộc chiến tranh phá hoại của Mỹ đang vào thời kỳ ác liệt nhất nên đoàn tầu QS chỉ có thể đưa chúng tôi đến ga Tía của Hà Nam Phủ Lý là chặng đường cuối cùng chúng tôi được hành quân bằng cơ giới. Thế là cuộc hành quân đi bộ suốt chiều dài đất nước bắt đầu. Với hơn 30kg trên lưng. Những ngày trên đất Bắc cứ ngày nghỉ đêm đi. Đi mãi cũng hết đất Quảng Bình. Chia tay với chúng tôi khi dời đất Bắc là một hàng dài những bia mộ của các chị em TNXP hy sinh khi đi mở đường 20 Quyết Thắng. Các chị ấy còn chẻ lắm toàn 17-18 có chị mới 16 tuổi mấy ngày!!!! Hình ảnh ấy cứ in sâu mãi vào tâm chí chúng tôi cho đến tận bây giờ!!!
Đường Trường Sơn ngày đó đúng nghĩa là một con đường mòn thật sự. Đi lên lỏi trong cây cối dâm dạp. Muỗi, vắt, rắn, rết, bọ cạp bu đầy. Đường thì chơn dốc thì cao trời thì mưa sối xả. Nắm cơm mấu bằng thứ gạo ẩm mục hôi mù chộn đầy sạn cát. Ăn vội giữa rừng với nước mưa và cả nước mắt của mình...
Ấy thế mà vào mùa khô thì trời lại nắng nóng như rang. Đi cả mười mấy tiếng đồng hồ mới tìm được nơi có nước. Một bi đông nước khi khát chỉ giám uống từng ngụm nhỏ chia ra để đủ uống cả ngày. Bộ quần áo Tô Châu mướt xanh mầu lá giờ chở thành cái mo nang loang lổ mầu trắng của mồ hôi muối. Dìm xuống nước nó vẫn cứ nổi lên. Có lẽ nó ko thể ngấm thêm được gì ngoài mồ hôi của lính.
Nước lũ chết - cây đổ chết -côn trùng cắn chết - sôt rét chết - kiệt sức chết!!!! Những người còn lại vẫn đi. Đi mãi đến khi đến cái quai dép cao su cũng mòn vẹt chứ ko nói gì đến cái đế!!! Chúng tôi cũng đến được chiến trường.
Đón chúng tôi ở đất Tây Ninh là B52 là pháo bầy là đạn nhọn là chất độc hoá học phủ kín rừng. Những tưởng vào đến đây được nghỉ ít ngày cho lại sức. Nhưng chiến tranh làm gì có ngày nghỉ dưỡng.
Hàng đêm thấy các anh chị f5-f9 hành quân như chảy hội. Thấy các anh chị ấy bảo đây là chận đánh cuối cùng. Tiến vào Sài Gòn chúng mình sẽ có tất cả!!! Nghe vui quá bọn lính mới phấn khởi cũng bỏ lại tất cả. Bỏ cả mệt mỏi lo sợ để tiến về Sài gòn!!! Nhưng chiến tranh đâu có đơn giản như điều ta suy nghĩ. Chiến tranh như một cái lò thiêu không đáy. Nó thiêu rụi biết bao nhiêu con người ném vào đó. Nó còn làm héo khô cả ý chí nghị lực của những người chưa đến lượt được ném vào lò. Đã thế mùa mưa lại ập đến. Hầm hào thì ngập nước. Côn trùng thì đua nhau sinh sôi nẩy nở. Bệnh sốt rét thì kéo đến hoành hành. Người sốt ác tính thì chỉ chụ được vài ngày thậm chí vài giờ . Người sốt theo cơn thì hai tay hai gậy còn ko đứng vững. Chiến trường ác liệt thiếu thốn đủ bề.
Có mấy lọ thuốc tiêm thì phải dành tiêm cho người bị ác tính. Mà tiêm thì cũng có xung sướng gì đâu. Vô trùng ko tốt thì áp xe thối thịt . Còn cái kim tiêm thì cùn chơ. Mấy ông y tá phải phóng như phóng lao vào mông mới đâm qua gia được. Chẳng may nó đâm vào dây thần kinh thì bại liệt mang dị tật suốt đời. Đã thế giờ ăn uống thiếu chất lại còn bệnh quáng gà phát triển. Cứ tối đến là chả nhìn thấy gì ko khác thằng mù giở!!! Bệnh sốt rét nó quái gở ở chỗ đã thiêu đốt hồng cầu của con người nó lại làm cho con người ta ko thể nào ăn được. Cứ ngửi thấy mùi cơm là nôn thốc nôn tháo. Để có gạo và để nấu được một nồi cơm trong chiến đấu là vô vàn khó khăn. Ấy thế mà nấu cơm xong chả có ai thèm ăn cả. Người ta thường nói ko ăn thì mẻ cũng chết chứ nói j đến người . Thế là đv phải ra nghị quyết: “Phải ăn”. Cán bộ đảng viên ăn trước anh em đv ăn cùng . Vâng phải ăn! Nín thở lại đưa miếng cơm vào mồm! Ối trời nó chưa vào đến họng thì mọi thứ dịch lỏng trong dạ dày đã đua nhau phun trào ra hết. Đặt bát xuống nhắm mắt lai lấy lại quyết tâm để ăn để nuốt!!!
Ăn cố vào để có sức, để đêm nay người còn chống được gậy khênh người ko còn chống được gậy nữa! Người còn chưa đến lượt mù giắt díu người đã mù... Phá vòng vây địch!!!!
Cùng thời điểm ấy B2 lại yêu cầu những người còn sống viết thư về động viên quê hương Miền Bắc. Viết gì bây giờ? Chả nhẽ lại viết sự thật chiến trường à? Thế thì chỉ làm khổ người thân chứ làm vui được gì cho họ! Thế là một lần nữa những người đang cận kề cái chết lại phải dùng những lời lẽ có cánh nhất để an ủi động viên những người ở rất xa cái chết hãy tin tưởng vững tin vào ngày mai chiến thắng!!!
Những lời “Nói dối ngọt ngào“ ấy ko biết có đến tay người nhận được hay ko! Nhưng nó đã có tác dụng thức tỉnh ý chí chiến đấu kiên cường của những người lính. Để họ mạnh mẽ đứng thẳng lên bằng chính đôi chân của mình. Để tiếp tục chiến đấu đến ngày toàn thắng!
Ngày ấy đa phần chúng tôi còn rất trẻ. Rất nhiều người chưa một lần nắm tay người khác giới ngoài mẹ với chị em gái của mình. Nên chúng tôi thường nói với nhau rằng: chúng mình hy sinh vì tương lai con em ông bà hàng xóm. Lý tưởng chiến đấu của chúng tôi chỉ đơn giản như vậy đấy. Hy sinh để dành cuộc sống độc lập tự do hạnh phúc cho tất cả những người mang dòng máu Lạc Hồng chứ ko dành cho giêng mình tất cả !!!
Vẫn biết là viết lách ở tuổi chúng tôi là quá sức là múa rìu qua mắt thợ. Nhưng nếu chúng tôi ko viết ko kể thì làm sao con những ông bà “hàng xóm” CÓ TÂM có thể biết có thể nhớ có thể biết ơn những người đã hy sinh hết cả máu sương của họ cho đất nước có ngày hôm nay. Nếu những người còn sống như chúng tôi ko viết ko kể thì lại để đồng đội chúng tôi lại chết một lần nữa trong cô đơn hưu quạnh nữa xao?
Thôi thì đây cũng là một nén tâm nhang tuy ko ngát thơm như trầm hương thực sự thì cũng sâu đậm nghĩa tình để những anh linh của đồng đội tôi ấm lòng nơi chín suối!!!
Chúng tôi đã có những ngày sống như thế đấy . Các bạn nào có tấm lòng ghé thăm, thấy câu cú hay lỗi chính tả thì hãy dùng những tri thức của mình được đào tạo bài bản từ nhà tường xã hội, gia đình tự sửa giúp tôi nhé. Âu đó cũng là nén tâm nhang mà bạn đã thắp cho vong hồn đồng đội chúng tôi ở nơi xa săm mà ko bao giờ lạnh lẽo ko bao giờ bị lãng quyên bạn nhé./.
Môi Trường ST.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét