VÌ VẬY, ĐỪNG BAO GIỜ CHO RẰNG NỀN KINH TẾ PHÁT TRIỂN ĐÓ CHÍNH LÀ TẤT CẢ SỰ HẠNH PHÚC CỦA MỘT QUỐC GIA, CỦA MỘT DÂN TỘC.
"Không có gì quý hơn độc lập tự do" - đây là chân lý, đây là một phạm trù triết học đã được rút ra từ thực tiễn xã hội, đời sống nhân sinh.
Đây không phải đơn thuần chỉ là tư duy, là hệ tư tưởng của một cá nhân mang tính chủ quan để có thể cho rằng nó đúng với người này mà không đúng với người kia. Mà đây là hiện thực khách quan, là quy luật bất biến của đời sống xã hội, của quan hệ xã hội nhân loại.
Tôi dám chắc 100% rằng không có một nhà triết học, nhà xã hội học, không có một giáo sư, phó giáo sư, tiến sĩ khoa học xã hội nào có thể vượt qua trình độ nhận thức, tư tưởng triết học của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Vì vậy, tôi cũng tự tin 100% rằng, tôi có thể dùng hệ tư tưởng và dùng triết học Hồ Chí Minh để bẻ gãy bất cứ một hệ tư tưởng, một thứ lý thuyết, lý luận, luận điểm, luận điệu nào đi ngược lại, trái chiều với tư tưởng, học thuyết Hồ Chí Minh cho dù người đó là ai, cho dù họ có học hàm học vị như thế nào. Đây là tôi nói rất chân thật, chân thành chứ không hề có ý ngạo mạn, tự cao tự đại, hay vỗ ngực tinh vi, tinh tướng.
100 năm thực dân Pháp đô hộ nước ta là minh chứng lịch sử chân thật nhất chứng minh cho chân lý "Không có gì quý hơn độc lập tự do". Dân tộc ta đã sống như thế nào dưới chế độ thuộc địa nửa phong kiến (một cổ hai tròng - hai ách thống trị) khi đất nước ta được cho là có nguồn tài nguyên giàu có với rừng vàng biển bạc? Bên cạnh đó, quan điểm cứu quốc của Phan Bội Châu (mượn Nhật để đánh đuổi Pháp), quan điểm cứu quốc của Phan Chu Trinh (mượn Pháp để đánh Pháp - tức là mượn nền kinh tế của Pháp để phát triển nền kinh tế nước ta, sau khi ta đã mạnh lên rồi thì quay trở lại đánh đuổi thực dân Pháp), và quan điểm cứu quốc của Hồ Chí Minh đã chứng minh cho chân lý "Không có gì quý hơn độc lập tự do" để đạt được sự thành công, để giải phóng dân tộc.
Từ nguồn tư tưởng ý thức hệ, từ lý trí này của Chủ tịch Hồ Chí Minh mà Đảng, Chính phủ và Nhà nước ta bao năm qua luôn luôn giơ cao ngọn cờ độc lập dân tộc và Hiến pháp của Nhà nước CHXHCN Việt Nam đã nêu rõ về tinh thần độc lập tự do, độc lập dân tộc, và không liên kết với một nước thứ hai để chống lại nước thứ ba. Ngoài ra, đó cũng còn là sự định hướng cho việc xây dựng và phát triển nền kinh tế đó là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa.
Vậy tại sao giờ đây lại có một số lãnh đạo bộ, ban, ngành và chính quyền địa phương lại có thể tự hào, tự đắc, tự mãn khi cho rằng phát triển nền kinh tế đã là thành công, đã là mang lại tất cả sự hạnh phúc cho nhân dân, để rồi từ đó họ buông lỏng ý thức hệ chính trị, buông lơi công tác bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, vỗ ngực tự hào với trung ương, và họ đã làm kinh tế địa phương bất chấp những nguy hiểm, nguy cơ bất ổn chính trị đang rình rập? Tôi đoán rằng, họ chỉ mải lo phát triển kinh tế mà buông lơi sự quan tâm đối với việc học tập, tu dưỡng, nâng cao kiến thức, hiểu biết và bản lĩnh chính trị, nên họ đã làm ẩu, làm bừa, làm ngơ trong một số công tác bảo vệ sự ổn định chính trị./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét