“Diễn biến
hòa bình” là chiến lược cơ bản của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực phản động
nhằm lật đổ chế độ chính trị - xã hội của các nước tiến bộ, trước hết là các nước XHCNtừ bên trong, chủ yếu bằng các biện pháp phi quân sự. Như vậy,
“Diễn biến hòa bình” chỉ là sự thay hình, đổi dạng để che đậy bản chất của chủ
nghĩa đế quốc, gây mơ hồ ảo tưởng, dao động về mục tiêu lý tưởng đối với cán bộ
đảng viên và nhân dân lao động để tiến công chủ nghĩa xã hội.
Mục tiêu
chiến lược của “Diễn biến hòa bình”, bạo loạn lật đổ là làm cho các nước XHCN thực hiện đa nguyên chính trị, kinh tế tư nhân hóa; xã hội phương tây
hóa; cuối cùng làm cho chế độ xã hội chủ nghĩa chuyển hóa thành chế độ tư bản
chủ nghĩa. Phương thức tiến hành, thực hiện sự thẩm thấu hòa bình, làm cho chủ
nghĩa xã hội mục rỗng từ bên trong, tự sụp đổ theo kiểu chiến thắng không cần
chiến tranh. Chúng thực hiện bằng sự tiến công xâm nhập vào trong lòng các nước XHCN, nhấn mạnh các thủ đoạn phi quân sự như: Chính trị, tư tưởng,
kinh tế, ngoại giao, tâm lý, lối sống... làm biến chất chế độ xã hội chủ nghĩa
ngay trong lòng nhà nước XHCN. Các thế lực thù địch kết hợp chặt chẽ
giữa “Diễn biến hòa bình” với bạo loạn lật đổ và răn đe quân sự.
Tính chất
của “Diễn biến hòa bình” rất độc ác, nham hiểm, tinh vi và phức tạp. Chúng đánh
thẳng vào trong lòng chủ nghĩa xã hội, thực hiện âm mưu “tự diễn biến” hòng tạo
ra sự mất ổn định từ bên trong, trước hết về chính trị ngay từ nội bộ Đảng cộng
sản. Đây là cuộc đấu tranh hết sức gay go và phức tạp giữa chủ nghĩa xã hội và
chủ nghĩa tư bản, là cuộc đấu tranh không phân tuyến, kẻ thù vừa trực diện vừa
giấu mặt, vừa công khai vừa bí mật, nó len lỏi vào mọi lực lượng, mọi lĩnh vực,
ở mọi lúc mọi nơi đối với cả con người và tổ chức, kết hợp cả lực lượng bên
trong và lực lượng bên ngoài.
Chính kẻ
thù chỉ ra rằng: “Diễn biến hòa bình” có ưu điểm hơn hẳn thủ đoạn và phương thức
tiến hành chiến tranh ở chỗ nó không khêu gợi tinh thần cảnh giác của đối
phương mà nhiều khi còn ru ngủ tinh thần đấu tranh của đối phương. Theo họ, điều
kiện cần thiết để thực hiện “Diễn biến hòa bình” là mở rộng tiếp xúc, giao lưu
giữa hai hệ thống XHCN và tư bản chủ nghĩa.
Những cơ
sở thúc đẩy chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch đẩy mạnh “Diễn biến hòa
bình”, bạo loạn lật đổ để chống phá chủ nghĩa xã hội nhằm thực hiện mục tiêu
chiến lược xuyên suốt, nhất quán của chủ nghĩa đế quốc là tiêu diệt chủ nghĩa
xã hội, lật đổ sự lãnh đạo của Đảng cộng sản, bắt các nướcXHCN phải
đi theo con đường tư bản chủ nghĩa của chủ nghĩa đế quốc. Khôi phục một thế giới
thống nhất tư bản chủ nghĩa theo một trật tự của chủ nghĩa tư bản. Đó là bản chất
không thay đổi của chủ nghĩa đế quốc. Kể từ khi nhà nước XHCN đầu
tiên trên thế giới ra đời năm 1917 và hệ thống xã hội chủ nghĩa ra đời sau chiến
tranh thế giới thứ II đến nay, từng giây từng phút chủ nghĩa đế quốc chưa bao
giờ lơi lỏng mục tiêu đó. “Diễn biến hòa bình” lúc đầu chỉ đóng vai trò thủ đoạn
để hỗ trợ các chiến lược quân sự, đến đầu những năm 50 của thế kỷ XX đã trở
thành một chiến lược quân sự và đến giữa thập kỷ 80, do tình hình thế giới có
những biến động phức tạp, có lợi cho chủ nghĩa đế quốc, chúng đã đẩy mạnh và thực
thi toàn diện “Diễn biến hòa bình” chống phá chủ nghĩa xã hội.
Trong một
thời gian dài, chủ nghĩa đế quốc đã tiến hành nhiều chiến lược quân sự gây chiến
tranh chống phá chủ nghĩa xã hội, nhưng đều thất bại. Việc chủ nghĩa đế quốc thực
hiện ráo riết hơn “Diễn biến hòa bình” chính là nhằm khắc phục sự hạn chế của
các thủ đoạn quân sự, che đậy bản chất xâm lược của chúng. Họ hy vọng rằng đẩy
mạnh “Diễn biến hòa bình” làm “ruỗng nát” chủ nghĩa xã hội từ bên trong mà đòn
tác động tư tưởng tâm lý tạo nên sự chuyển hóa về lập trường chính trị là đòn
trọng yếu nguy hiểm nhất tạo nên sức “hủy diệt” từ bên trong, đẩy đối phương đến
suy yếu toàn diện, rối loạn nội bộ và sụp đổ nhanh hơn.
Mặt khác
trong vài thập kỷ gần đây, chủ nghĩa tư bản đã ứng dụng thành công nhiều thành
tựu khoa học và công nghệ vào lĩnh vực sản xuất, tạo ra một khối lượng hàng hóa
lớn. Trong khi đó các nước XHCN có những khó khăn nhất định. Đây là
cơ hội để chúng sử dụng đòn kinh tế tiến công chủ nghĩa xã hội: Viện trợ kinh tế
kỹ thuật của chủ nghĩa tư bản nhằm làm vật mồi chài để xâm nhập, khống chế, nhượng
bộ về chính trị, tiến tới can thiệp vào công việc nội bộ và lôi kéo các nước XHCN vào quỹ đạo tư bản chủ nghĩa. Họ xác định những khó khăn về kinh
tế - xã hội của các nước XHCN là thời cơ có lợi để sử dụng đòn kinh
tế trong chiến lược “Diễn biến hòa bình”.
Lợi dụng
xu thế hòa dịu trên thế giới và những sai lầm khuyết điểm trong cải cách, cải tổ
của các nướcXHCN để thực hiện ráo riết hơn “Diễn biến hòa bình”, bạo
loạn lật đổ chống chủ nghĩa xã hội. Cuối 1987 thế giới xuất hiện xu thế hòa
hoãn, hòa dịu và đối thoại, đây là cơ hội cho sự xâm nhập của phương Tây vào
các nước xã hội chủ nghĩa bằng các thủ đoạn phi quân sự. Mặt khác, bước vào những
năm 1980, các nước XHCN đều thực hiện cải cách, cải tổ nhằm giải
quyết những vấn đề do thực tiễn đặt ra cho phù hợp với quy luật khách quan. Cải
cách, cải tổ là công việc đầy khó khăn phức tạp trên các bình diện xã hội, do
đó không tránh khỏi những sai lầm vấp váp. Đây chính là cơ hội ngàn vàng cho chủ
nghĩa đế quốc luồn lách, chui sâu, leo cao thực thi toàn diện “Diễn biến hòa
bình”, kết hợp nội công, ngoại kích để triệt phá chủ nghĩa xã hội.
Hiện nay, các thế lực thù địch thực hiện chiến lược “Diễn biến hoà bình” diễn ra ở các nước xã hội chủ nghĩa còn lại trên thế giới, trong đó Việt Nam là trọng điểm, trước hết chúng ra sức phá hoại về mặt chính trị tư tưởng. Mục tiêu “Diễn biến hòa bình”của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch là thủ tiêu vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản, chúng phá hoại làm cho Đảng cộng sản suy yếu mọi mặt, chia rẽ nội bộ Đảng, làm cho quần chúng xa rời Đảng, mất phương hướng, rời xa chủ nghĩa xã hội, theo con đường chủ nghĩa tư bản. Đồng thời các thế lực thù địch tìm mọi cách vô hiệu hoá lực lượng vũ trang, tách sự lãnh đạo của Đảng cộng sản đối với Quân đội.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét