"Tự do, hoà bình, không phải dễ. Có được bây giờ, cố gắng mà giữ.." - Câu nói và ánh mắt của người cựu chiến binh ấy làm tôi không thể nào quên.
Nhất là trong những ngày tháng tư này, hay câu chuyện đưa Lịch sử trở thành môn tự chọn đang được mọi người bàn gần đây…
Có lẽ việc định đoạt một thế hệ nên học cái gì là điều quá sức và tôi không có quyền làm điều đó. Nhưng sâu thẳm trong tôi, và nhiều người nữa, tin rằng lịch sử là thứ mà tất cả chúng ta phải trân trọng. Bác Hồ từng nói “Dân ta phải biết sử ta, cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam”.
Với quá khứ đầy rẫy những mất mát sau bao cuộc chiến tranh vệ quốc, chúng ta phải biết sử, để yêu hòa bình. Chúng ta không muốn chiến tranh, nhưng chúng ta không được phép quên cách mình giành lấy độc lập.
Sử không phải môn yêu thích của tôi, dù rằng ngày trước tôi được điểm 10 khá dễ, chỉ cần học thuộc lòng trước khi kiểm tra là xong. Và, giờ, tôi không nhớ được nhiều nữa…
Năm 1975, đất nước thống nhất, bố tôi chỉ là đứa trẻ chưa được 10 tuổi. Tôi sinh ra gần 20 năm sau đó. Giờ, những gì tôi biết về chiến tranh, là chút kiến thức còn nhớ được từ những năm tháng đi học, và qua những câu chuyện của bà…
Tôi vẫn nhớ về chuyện cái tàu bay với quả đạn rocket bay vèo xuống cánh đồng, nơi cụ và những người nông dân khác đang cấy lúa, rồi bà mồ côi, 17 người hôm đấy… Tôi nhớ chuyện ngày xưa nạn đói, ở làng có nhiều người không trụ được, hằng đêm làng xóm không ánh đèn nhưng lập lòe lửa ma trơi.
Thời của bố mẹ tôi, là chuyện nhà ông kia có 2 bố con nhưng không đủ quần áo, đi mò cua bắt ốc, đánh dậm, đổi đồ ăn khi người vẫn còn dưới nước… Hay đơn giản như chuyện ngày xưa đi cấy lúa, bắt được con ba ba, con rùa, những con ốc nứa to gần bằng nắm tay, thứ mà ngày nay quê tôi không còn…
Nếu như không có những câu chuyện đó, tôi không còn là tôi với tâm thức của bây giờ. Chưa chắc đã biết quê mình nghèo, nước mình khổ, chiến tranh vốn khốc liệt, chưa chắc đã biết sợ hãi cái đói, cái chết để mà ham được sống, để mà cố gắng cho những điều tốt hơn như bây giờ…
Có lẽ, giữa việc được nghe kể chuyện, với việc phải học thuộc lòng, tự tôi đã biết mình hợp với điều gì rồi.
Ngày nay, có nhiều bạn trẻ nói với tôi, họ thích sử, nhưng không thích học sử.
Ừ, có lẽ đúng. Tôi cũng có xem một vài kênh về lịch sử, và mơ hồ hiểu tại sao người ta lại xem, nghe sử chứ không thích học. Bởi vì thứ có trên đó, là nội dung, là câu chuyện, những thứ cuốn hút với hình ảnh, âm thanh, giọng đọc hay những thước phim, chứ không phải con chữ trên sách vở.
Ừ thì, cũng đâu đó giống với câu chuyện tôi nghe. À, còn nữa, đấy là không có bài kiểm tra…
Biết rằng, giáo dục là câu chuyện không dễ, nhưng có một điều tôi khác chắc: Nếu như thế hệ trước không ghi lại, thế hệ sau không đọc lại, thì những gì là quá khứ, sẽ rơi vào quên lãng. Không một ai nhớ tới, sẽ giống như không tồn tại…
Những người già sẽ không ở cùng chúng ta mãi, những câu chuyện một ngày nào đó, sẽ không còn được kể nữa…
Ai đó thể lựa chọn học hoặc không học sử khi vào cấp 3, nhưng nếu như thế, xin thầy cô, hãy để những gì các em được học trước đó, đủ để biết, đủ để nhớ, và đủ để kể lại…
Một ngày tháng tư, "Tự do, hoà bình, không phải dễ. Có được bây giờ, cố gắng mà giữ..."
Tới tất cả những ai (có thể) ở trong câu chuyện học Lịch sử, mong rằng bằng cách nào đó, ai cũng sẽ phải hiểu được câu nói bên trên kia.
Bởi nếu như ta không biết được cái “không dễ” ấy là thế nào, thì liệu có thể “cố gắng” được không, tôi nghĩ mãi...
(Chuyện của Hà Nội)
- Ivan này, tao thấy sợ quá.
- Mày sợ gì, chết à?
- Không, tao sợ gì chết, còn đang muốn xuống với chúng mày đây.
- Chết không sợ thì còn sợ gì nữa hả Luka?
- Tao sợ một ngày tao chết đi, người ta sẽ quên tao, quên mày, quên đồng đội của chúng ta, quên những hy sinh của chúng ta. Và rồi Ivan ạ, người ta sẽ quay sang biết ơn lũ Phát xít, chúng sẽ kéo đến như những bầy thú khát máu quật mộ của tao với mày.
Đục bỏ những bức tượng dựng lên tưởng nhớ đồng đội chúng ta.
Yêu nước ST.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét