Campuchia hôm 7/5 tuyên bố đã thông báo cho Ủy hội sông Mekong quốc tế (MRC) về dự án kênh đào Funan, nên sẽ không tham vấn thêm với các nước khác trong khu vực.
"Nếu được yêu cầu, Campuchia sẽ cung cấp thêm thông tin
với MRC, nhưng không có nghĩa vụ pháp lý phải làm vậy", phó Thủ tướng
Campuchia Sun Chanthol nói.
Đây được xem là phản hồi mới nhất
của Campuchia về đề nghị của MRC cũng như của Việt Nam trong việc phối
hợp đánh
giá đầy đủ tác động của dự án kênh đào Funan đối
với nguồn nước và môi trường sinh thái tiểu vùng sông Mekong.
Kênh đào Funan là tên gọi ngắn cho
dự án "Đường thủy nội địa kênh đào Funan
Techo".
Đến nay, Campuchia mới chỉ trình lên MRC một Thông báo về dự
án Funan vào 8/8/2023. Tài liệu này chỉ gồm những thông tin cơ bản, và không
cung cấp đầy đủ chức năng của kênh đào. Đây là lý do Việt Nam cũng như MRC đã
hơn hai lần yêu cầu phía Campuchia cung cấp thêm chi tiết về dự án.
Theo tài liệu từ phía Campuchia, kênh đào Funan dự kiến dài
180 km, chia thành ba đoạn. Đoạn thứ nhất (20 km) nối dòng chính sông Mekong
với sông Bassac, đoạn thứ hai (30 km) chạy theo sông Bassac tự nhiên, và đoạn
thứ ba (130 km) nối sông Bassac với vịnh Thái Lan qua cảng Kep. Dự kiến kênh
đào được khởi công cuối năm nay và bắt đầu hoạt động từ 2028.
Khmer Times cho biết, kênh đào Funan có thể cho phép tàu hàng tải
trọng đến 3.000 tấn đi qua vào mùa khô, 5.000 tấn vào mùa mưa. Dự án có chi phí
ước tính 1,7 tỷ USD, dự kiến do Công ty Cầu đường Trung Quốc (CRBC) thực hiện
theo hình thức xây dựng - vận hành - chuyển giao (BOT) trong 50 năm. Campuchia
cho rằng con kênh sẽ giúp giảm thời gian và chi phí vận chuyển hàng hóa, thiết
lập các cửa ngõ hậu cần và thương mại, tạo thêm việc làm, thúc đẩy quy hoạch,
đô thị hóa và phát triển thị trường bất động sản.
Trong bối cảnh thiếu thông tin, các tính toán, đánh giá của
chuyên gia trong nước về tác động của dự án vẫn còn nhiều khác biệt và chủ yếu
dựa trên các giả thiết.
Tại hội nghị tham vấn về dự án kênh
đào Funan tổ chức tại Cần Thơ cuối tháng 4, TS Lê Anh Tuấn (Đại học Cần Thơ)
ước tính sơ bộ, nếu kênh vừa phục vụ giao thông thủy, vừa phục vụ cấp nước,
hoạt động kinh tế, canh tác lúa cho toàn vùng dự án thì nước trên sông Hậu về
đến Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) có thể sẽ giảm
khoảng 45-50% vào cao điểm mùa khô. Lúc đó
miền Tây Việt Nam sẽ gia tăng tình trạng thiếu nước ngọt trong sinh hoạt, canh
tác, sản xuất; mặn xâm nhập sâu và nhiều hơn; các hệ sinh thái bị đảo lộn.
Còn TS Tô Văn Trường, trong một bài báo, đưa ra một số kịch
bản về sự thay đổi lưu lượng nước và nhận định rằng, dự án Funan chỉ khiến
lượng nước về sông Hậu giảm 2-6% trong mùa mưa và 5-13% vào mùa khô. Tuy vậy,
ước tính này dựa trên giả thiết con kênh đơn thuần dành cho vận tải thủy, chưa
tính đến các chức năng khác như TS Lê Anh Tuấn đưa ra.
Là quốc gia cuối nguồn dòng Mekong, Việt Nam có thể làm gì
để ứng phó với những dự án sử dụng nước ở thượng nguồn có khả năng gây phương
hại đến lợi ích quốc gia?
Tôi muốn dùng trải nghiệm của mình tại Phnom Penh khoảng 8
năm trước để tìm lời kiến giải cho câu hỏi này.
Thủ đô Phnom Penh có vị trí địa lý thuộc loại độc nhất vô
nhị, xét về mặt hội tụ và phân chia của các dòng sông.
Phía trước Cung điện Hoàng gia, "bộ não" của thủ
đô là bán đảo Chroy Changvar, nơi dòng Mekong đổ về từ thượng nguồn giao với
dòng Tonle Sap, kết nối Biển Hồ Tonle Sap, chừng 100 cây số từ Phnom Penh lên
hướng Tây Bắc. Biển Hồ Tonle Sap là hồ nước ngọt lớn nhất Đông Nam Á, được ví
là trái tim của vương quốc này.
Xuôi về hạ lưu tầm hai cây số, dòng Mekong lại rẽ làm đôi,
chảy ra biển qua lãnh thổ Việt Nam. Dòng chính Mekong qua ngã Tân Châu còn gọi
là sông Tiền, dòng nhánh Bassac qua ngã Châu Đốc còn gọi là sông Hậu.
Tonle Sap là dòng sông duy nhất trên thế giới chảy theo hai
hướng ngược nhau trong hai mùa mưa và khô. Hiện tượng đặc biệt này xảy ra nhờ
chênh lệch độ cao mực nước giữa Biển Hồ và dòng Mekong qua sự kết nối của sông
Tonle Sap.
Trong mùa mưa, mực nước Mekong dâng cao, ngược dòng Tonle
Sap chảy vào Biển Hồ như một bể chứa tự nhiên khổng lồ. Trong mùa khô, mực nước
sông Mekong hạ xuống, là lúc sông Tonle Sap đổi dòng. Lúc này, nước từ Biển Hồ
lại bổ sung cho dòng Mekong xuôi về hạ lưu.
Trung bình, Biển Hồ chứa được khoảng 15% thể tích nước lũ
trong mùa mưa và cung cấp khoảng 30% lượng nước cho dòng Mekong trong mùa khô.
Vì vậy, Biển Hồ được xem như trái tim co bóp, điều tiết dòng mạch máu nguồn
nước Mekong.
Suốt chiều dài lịch sử, Biển Hồ luôn
đóng vai trò tối quan trọng về thủy sản, nông nghiệp, giao thông thủy... cho
quốc gia này. Hiện tại, Biển
Hồ cung cấp 75% sản lượng cá nước
ngọt cho Campuchia.
"Trái tim Biển Hồ giờ chỉ đập xìu xìu ển ển thôi chú em
ơi".
Lão tài công gốc Việt với giọng đặc sệt miền Tây nói oang
oang với tôi trên chiếc tàu du lịch vừa xuất bến Phnom Penh ngày ấy. Thực tế,
trong mấy tháng mùa khô năm đó, nước Biển Hồ hầu như không chảy ra Mekong.
Tôi nhớ lại những trải nghiệm này khi liên tưởng về dự án
kênh đào Funan. Với sự kết nối và phụ thuộc lẫn nhau của hệ thống sông hồ như
trên, có thể thấy kênh Funan xuất hiện không chỉ làm giảm nước về ĐBSCL, mà sẽ
còn chia bớt nước vào Biển Hồ.
Bỏ qua những tác động của tự nhiên, có thể nói "sinh
mệnh" của Biển Hồ và ĐBSCL đang nằm trong tay các dự án sử dụng nguồn nước
Mekong. Với dự án Funan, phải chăng Campuchia sẵn sàng đánh đổi những lợi ích
"trời cho" và sẵn có để hy vọng vào những lợi ích tương lai do con
kênh nhân tạo này mang lại?
Đã gần 30 năm trôi qua kể từ khi đại diện bốn quốc gia
Campuchia, Lào, Thái Lan và Việt Nam ký Hiệp định về hợp tác phát triển bền
vững lưu vực sông Mekong, năm 1995. Mặc dù Hiệp định Mekong 1995 không cho phép
một quốc gia nào có quyền phủ quyết đối với các dự án được đề xuất trên dòng chính
Mekong, điều đó không có nghĩa bất cứ một quốc gia nào cũng có thể thực hiện
các dự án của họ mà bất chấp quyền lợi của các quốc gia khác.
PNPCA là bộ thủ tục quan trọng hướng dẫn áp dụng Hiệp định
Mekong 1995 được các quốc gia thành viên phê duyệt. PNPCA có ba quy trình riêng
biệt để áp dụng cho từng loại dự án với độ phức tạp tăng dần, đó là Thông báo
(Notification), Tham vấn trước (Prior Consultation) và Thỏa thuận cụ thể
(Specific Agreement).
Việc áp dụng quy trình nào phụ thuộc vào ba yếu tố: loại hình
sông (dòng chính hay sông nhánh), mùa (khô hay mưa) và phạm vi sử dụng nước
(giữa các lưu vực hay trong lưu vực). Dự án trên dòng chính yêu cầu quy trình
phức tạp hơn so với dự án trên sông nhánh. Sử dụng nước vào mùa khô cần tuân
thủ quy trình nghiêm ngặt hơn so với mùa mưa. Chuyển nước giữa các lưu vực đòi
hỏi quy trình cẩn thận hơn so với sử dụng nước trong cùng một
lưu vực.
Theo đó, các dự án sử
dụng nước của dòng chính Mekong chỉ được áp dụng quy trình Thông báo khi chỉ
cần sử dụng nước duy nhất vào mùa mưa trong lưu vực Mekong. Tất cả dự án khác
sử dụng nước của dòng chính Mekong phải áp dụng quy trình Tham vấn trước hoặc
thậm chí quy trình Thỏa thuận cụ thể.
Campuchia áp dụng quy
trình Thông báo cho dự án Funan. Đây là quy trình đơn giản nhất của PNPCA - chỉ
cần gởi thông báo nội dung dự án cho các quốc gia là có thể khởi công. Theo suy
luận của tôi, có lẽ do Campuchia có cách diễn giải phạm vi dự án khác biệt với
yêu cầu của PNPCA, nên cho rằng quy trình Thông báo mà họ đang áp dụng là phù
hợp. Do đó, họ không muốn chia sẻ thêm thông tin.
Như vậy, "Dự án
Funan có hay không sử dụng nước trực tiếp từ dòng chính sông Mekong?" là
tâm điểm cần thảo luận và thống nhất giữa các quốc gia ký kết Hiệp định Mekong
1995.
Campuchia mô tả dự án
này lấy nước từ phụ lưu (tributary) sông Mekong và rằng "có tác động tối
thiểu đến môi trường", ông Sun Chanthol ngày 7/5 nói, cho biết lượng nước
qua kênh Funan là 3,6 m3/s, còn dòng chảy sông Mekong là 8.000 m3/s.
Nhưng đó là lập luận từ
phía Campuchia. Theo TS Lê Anh Tuấn, khi xét tác động của con kênh, phải xem
xét trong điều kiện bất lợi vào mùa khô. Lưu lượng trung bình mùa khô của sông
Mekong là 2.500 m3/s, những năm khô hạn, con số này còn thấp hơn. Tại
Campuchia, nước sông Mekong chia 15-20% cho sông Hậu và 80-85% cho sông Tiền.
Đến Việt Nam con số này còn là 10% và 90% tương ứng cho sông Hậu và sông Tiền.
Theo ước tính của TS
Tuấn, có tính đến các mục tiêu phục vụ cho giao thông thủy và phát triển nông
nghiệp, thì kênh Funan "lấy nước trực tiếp từ dòng chính sông Mekong",
chứ không phải một phụ lưu nào.
Trung tâm Nghiên cứu Stimson của Mỹ ngày 9/5 xuất bản bài
báo Tác động của Kênh
đào Funan ở Campuchia và Ý nghĩa của nó đối với hợp tác Mekong (Impacts
of Cambodia’s Funan Canal and Implications for Mekong Cooperation) cũng cho
rằng, dự án này đấu nối vào dòng chính sông Mekong. Các học giả của Stimson
nhận định, việc coi dự án Funan sử dụng nước từ phụ lưu là cách diễn giải không
chính xác từ phía Campuchia, cho phép nước này tránh quy trình Tham vấn trước
của Hiệp định Mekong 1995.
Dựa trên trải nghiệm
thực tế hệ thống sông - hồ độc đáo tại Phnom Penh và nghiên cứu tài liệu dự án
Funan, tôi muốn nhấn mạnh rằng: Campuchia chưa thực hiện đúng thủ tục PNPCA đối
với phạm vi và quy mô dự án này.
Vì sử dụng nước trực
tiếp từ dòng chính Mekong, dự án Funan phải áp dụng quy trình Tham vấn trước.
Quy trình này sẽ cho phép Việt Nam (cùng Thái Lan và Lào) có 6 tháng để đánh
giá kỹ thuật và tham vấn về dự án, trong đó quan trọng nhất là đánh giá các tác
động xuyên biên giới có thể gây ảnh hưởng đến các hệ sinh thái và sinh kế của
người dân. Tiếp đến là thảo luận với Campuchia để đạt sự đồng thuận về việc áp
dụng các biện pháp giảm thiểu tác động trước khi khởi công.
Số liệu của MRC cho thấy
hiện đã có 60 dự án áp dụng các thủ tục của PNPCA. Trong đó, 54 dự án áp dụng
quy trình Thông báo, và 6 dự án áp dụng quy trình Tham vấn trước - đều là những
dự án thủy điện ở Lào. Chưa có dự án nào cần quy trình Thỏa thuận cụ thể.
Đã có những tiền lệ về
việc thay đổi áp dụng Thủ tục PNPCA. Chẳng hạn, năm 2013, Ủy ban sông Mekong
quốc gia Lào tuyên bố Dự án Thủy điện Don Sahong xây dựng trên đập "phụ
lưu" nên chỉ áp dụng quy trình Thông báo, dù nó nằm trên một dòng chính
của sông Mekong. Áp lực từ MRC và các đối tác đã thuyết phục Lào thay đổi từ
quy trình Thông báo sang Tham vấn trước để các quốc gia có thời gian đánh giá
đầy đủ tác động của dự án.
Hiệp định Mekong 1995
dựa trên nguyên tắc "sử dụng công bằng và hợp lý" làm cơ sở cho sự
hợp tác giữa bốn quốc gia thành viên. Theo Hiệp định này, nếu quá trình tham
vấn không đạt đồng thuận, dự án sẽ được chuyển lên cấp Hội đồng MRC. Đây là cấp
cao nhất của Ủy hội, bao gồm các bộ trưởng của chính phủ bốn quốc gia thành
viên. Trường hợp Hội đồng MRC vẫn không thể ra nghị quyết đồng thuận, Việt Nam
và Campuchia sẽ đàm phán chính thức qua kênh ngoại giao.
Trên tinh thần của Hiệp
định Mekong 1995 là hợp tác vì sự phát triển bền vững, tôi nghĩ Việt Nam có thể
kiên trì làm việc với MRC để làm rõ với phía Campuchia trong việc diễn giải
PCPNA, với mục đích là áp dụng quy trình Tham vấn trước cho dự án Funan. Cách
tiếp cận của các quốc gia để giải quyết bất đồng theo luật pháp quốc tế là hợp
tác với nhau một cách thiện chí, trung thực và chân thành với mục tiêu đạt được
thỏa thuận. Điều này dựa trên giả định cơ bản là nếu một quy trình công bằng
được tuân thủ, kết quả cũng sẽ là công bằng cho các bên.
Các điều ước quốc tế về
nguồn nước xuyên biên giới xác nhận rằng mỗi quốc gia ven nguồn nước có quyền
được sử dụng và phát triển nguồn nước trong phạm vi chủ quyền lãnh thổ của
mình. Tuy vậy, việc sử dụng nguồn nước của một quốc gia không được làm tổn hại
đến các quyền của quốc gia ven nguồn nước khác.
Kênh đào Funan có thể là
huyết mạch kinh tế của Campuchia nhưng cũng có thể ảnh hưởng tới trái tim Biển
Hồ của chính họ và tổn thương ĐBSCL của Việt Nam.
Tôi vẫn tin rằng sự kiên
định và chân thành của Việt Nam với những chứng cứ khoa học vững chắc sẽ đem
lại kết quả tích cực vì sự trường tồn của dòng nước Mekong và mối hợp tác bền
vững của các quốc gia bên dòng sông hùng vĩ này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét