Thời gian qua, khá nhiều cán bộ, đảng viên vi phạm kỷ luật và pháp luật, phải xử lý nghiêm khắc. Điều rất đáng báo động là, đa số những người này có vi phạm kéo dài, thậm chí suốt vài năm và với nhiều hành vi, thế nhưng, tình trạng ngại phê bình, “ngại nói thật” trong sinh hoạt chi bộ và cả sinh hoạt cấp ủy, đảng bộ ở một số nơi vẫn còn khá phổ biến. Đây là nguyên nhân cơ bản làm mất tính chiến đấu trong sinh hoạt đảng, dẫn đến không kịp thời ngăn ngừa những vi phạm của cán bộ, đảng viên, để xảy ra sai phạm kéo dài và nghiêm trọng. Thậm chí, không ít cán bộ, đảng viên có sai phạm mà vẫn được đánh giá hoàn thành tốt nhiệm vụ và đề nghị khen thưởng, bổ nhiệm.
Thật đáng buồn khi hầu hết các vụ việc cán bộ, đảng viên vi phạm
về đạo đức, lối sống, kỷ luật, pháp luật, nhất là tham nhũng... đều do quần
chúng nhân dân, báo chí hoặc cơ quan chức năng cấp trên phát hiện. Trong khi
đó, chi bộ, cấp ủy là nơi trực tiếp quản lý, giáo dục, rèn luyện và tiến hành
kiểm tra, giám sát, đánh giá cán bộ, đảng viên; người cùng chi bộ, cùng cơ quan
thường xuyên gần gũi, công tác, hiểu hết tính cách cũng như những việc làm của
nhau-như “cùng nằm trong chăn mà lại... không biết chăn có rận”!?
Để khắc phục tình trạng trên, việc cần làm ngay là phải quy
trách nhiệm, xử lý kỷ luật nghiêm đối với những cán bộ, đảng viên cùng sinh
hoạt trong cấp ủy, chi bộ mà không phê bình, góp ý, để đồng chí, đồng đội vi
phạm pháp luật, kỷ luật, nhất là với những vi phạm nghiêm trọng, kéo dài (như
Bộ luật Hình sự đã quy định tội danh “không tố giác tội phạm” và “che giấu tội
phạm”). Bên cạnh đó, cần ban hành quy định bình xét cán bộ, đảng viên theo
thang điểm 10 trên từng nội dung, trong đó có tinh thần tự phê bình và phê
bình...; đồng thời xếp loại cán bộ, đảng viên trong từng chi bộ theo số thứ tự
(từ tốt nhất đến yếu nhất) để tăng tính đấu tranh phê bình trong sinh hoạt
đảng, bảo đảm kết quả bình xét thực chất hơn, tránh tình trạng "tạo điều
kiện cho nhau cùng ở mức hoàn thành tốt nhiệm vụ”. Có như vậy mới khắc phục được
tình trạng “dĩ hòa vi quý”, nể nang, né tránh, thấy sai không đấu tranh.
Có thể khẳng định, việc chân thành, thẳng thắn phê bình, góp ý
không chỉ là yêu cầu có tính nguyên tắc trong sinh hoạt đảng và các tổ chức
thuộc hệ thống chính trị mà còn thể hiện tình người sâu sắc, nhân văn. Việc
biết đồng chí, đồng đội đang mắc khuyết điểm, lầm đường lạc lối mà vẫn “mũ ni
che tai” chính là làm hại tổ chức và đồng chí, đồng đội. “Tội” này cần phải
kiên quyết đấu tranh, phê phán, cả trong công tác và trong cuộc sống đời
thường.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét