Nhiều học giả tư sản cho rằng, muốn có tự do báo chí, tự do ngôn luận thì không những phải cho báo chí tư nhân hoạt động, mà không để báo chí bị chi phối, ảnh hưởng bởi yếu tố chính trị.
Thậm chí họ cho rằng, sở dĩ Việt Nam không có tự do báo chí, tự
do ngôn luận bởi xuất phát từ nền chính trị nhất nguyên, bởi “chế độ độc đảng”
can thiệp vào hoạt động báo chí. Đây là luận điệu hoàn toàn sai trái, vô căn
cứ. Bởi lẽ, không có một nền báo chí nào hoàn toàn đứng ngoài chính trị, vô
chính trị như các luận điệu thù địch xuyên tạc, rêu rao.
Tính đảng trong thông
tin báo chí là hiển nhiên
Trong giao tiếp hằng ngày, khi chúng ta nghe lại câu chuyện từ
ai đó, thì người kể câu chuyện đều có thái độ rõ ràng, khen hay chê, đồng tình
hay phản đối, cho dù thái độ ấy có thể không bộc lộ trực tiếp, nhưng các chi
tiết câu chuyện thì bộc lộ rõ ràng chủ định của người kể. Nhà văn sáng tạo tác
phẩm cũng vậy, hình tượng nhân vật cùng hệ thống chi tiết trong tác phẩm biểu
hiện thái độ, quan điểm của tác giả. Nhưng trong văn học lại có chuyện, khi
nhân vật-hình tượng nghệ thuật đã “trưởng thành” thì có thể tự “phát tác” mà
nhà văn khó “quản trị” được. Còn trong sáng tạo tác phẩm báo chí, toàn bộ chi
tiết, số liệu, nhân vật, kể cả ngôn từ, giọng điệu... đều được nhà báo “quản
trị” chặt chẽ. Cái đó người ta gọi là tính khuynh hướng. Tính khuynh hướng hình
thành một cách tự nhiên trong phản ánh cuộc sống, trong thông tin thực tế về
những gì đã và đang diễn ra.
Trong báo chí, phản ánh thực tế bao giờ cũng có những thuộc tính
vốn có của nó. Đó là, phản ánh cái khách quan và phản ánh luôn mang tính mục
đích, vì lợi ích nào đó; và tất nhiên là người phản ánh, đưa ra thông tin không
thể làm hại đến lợi ích của bản thân mình. Phản ánh do đó có tính chọn lọc.
Việc chọn lọc này vừa là khoa học, vừa là nghệ thuật và thể hiện năng lực của
chủ thể sáng tạo, tức là “gói được” bức tranh hiện thực trong phạm vi phản ánh
và làm nổi bật bản chất sự kiện, vấn đề thông tin.
Những thuộc tính vốn có này, xét cho cùng, cũng trả lời câu hỏi:
Phản ánh, thông tin để làm gì, vì lợi ích của ai? Vậy nên, Chủ tịch Hồ Chí Minh
đã căn dặn các nhà báo, khi cầm bút, phải tự trả lời được mấy câu hỏi: Viết cái
gì? Viết cho ai? Viết để làm gì? Và cuối cùng mới viết như thế nào? Đây là
những câu hỏi nằm lòng mà các nhà báo luôn ghi nhớ, bất kỳ anh ta làm việc ở cơ
quan báo chí nào.
Như vậy, báo chí ý thức tự giác được quá trình thông tin đứng
trên lập trường của đảng phái nào, thông tin vì lợi ích giai cấp nào, cái đó
người ta gọi là tính giai cấp của báo chí. Khi báo chí nhận thức được rằng,
thông tin phục vụ lợi ích của đội tiền phong và đại biểu lợi ích trung thành
của giai cấp, của chính đảng-đó gọi là tính đảng. Như vậy, tính đảng là sự biểu
hiện tập trung nhất, đậm đặc nhất, tinh túy nhất của tính giai cấp. Đó là nhìn
từ phương diện tư tưởng-chính trị.
Còn về lợi ích dân sinh, cần phải xem, lợi ích đó có đáp ứng nhu
cầu lợi ích cơ bản, cấp bách của đông đảo nhân dân hay không. Vậy nên, dòng
thông tin báo chí thể hiện sâu sắc tính đảng, nếu gắn chặt với tính nhân dân,
tính dân tộc, thì báo chí sẽ quy tụ và thể hiện được sức mạnh thực tế. Lợi ích
căn bản và cấp bách của nhóm xã hội lớn, được báo chí ủng hộ và bảo vệ, đồng
thời báo chí sẽ khơi nguồn, hình thành dư luận xã hội.
Báo chí cách mạng
Việt Nam thể hiện tính đảng, tính nhân dân sâu sắc
Trên cơ sở nền tảng lý luận Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ
Chí Minh, Đảng Cộng sản Việt Nam công khai thừa nhận tính đảng trong báo chí và
đã thiết lập các quan điểm nền tảng cho báo chí hoạt động; đồng thời thiết kế
một nền báo chí cách mạng mà cơ quan báo chí là cơ quan ngôn luận của tổ chức
trong hệ thống chính trị. Đó là quan điểm nhất quán và là nền tảng, sợi chỉ đỏ
xuyên suốt trong tiến trình phát triển của báo chí cách mạng Việt Nam từ năm
1930 đến nay.
Báo chí cách mạng Việt Nam là một nền báo chí thể hiện rõ tính
đảng, đồng thời mang đậm tính nhân dân, vì Đảng lấy lợi ích nhân dân làm mục
tiêu phấn đấu, phục vụ nhân dân, vì sự phát triển của dân tộc. Đó cũng là nền
báo chí thấm đẫm tính nhân văn, vì quyền và lợi ích chính đáng của công dân, vì
sự phát triển con người. Đó cũng là nền báo chí thể hiện đạo đức cao cả, vì hệ
giá trị dân tộc và chuẩn mực đạo đức cộng đồng, vì lợi ích công.
Vậy nên, nêu cao tính đảng của báo chí trước hết là trách nhiệm
chính trị của các tổ chức đảng, chính quyền các cấp. Tất cả bộ máy trong hệ
thống chính trị không được ngăn cản báo chí thực hiện vai trò giám sát xã hội,
trong thực hiện chính sách công, trong thực thi công vụ và trong đấu tranh
chống lợi ích nhóm dưới mọi hình thức. Mọi biểu hiện coi nhẹ, buông lỏng hoặc
ngăn chặn vấn đề này, đều là suy giảm tính đảng của báo chí cách mạng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét